CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

CÁI NẮM TAY

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

(Tản Mạn - Phi Yên)

(Sẽ đến một ngày, chúng ta không còn cầm tay nhau lần nào nữa...)

Đứa bé xinh xắn chào đời với hai bàn tay nắm chặt.
 
Đôi bàn tay nhỏ bụ bẫm với những ngấn da thật mềm mại và những móng tay phớt hồng bé tí xíu bấu chặt vào lòng bàn tay như một cử chỉ tự bảo vệ, tự khép kín, mà Tạo Hoá đã đặt vào đấy sự sống khơi nguồn. Người Mẹ thích thú luồn ngón tay của mình vào lòng bàn tay của bé. Ôi! Nó nắm chặt làm sao…Nhìn kìa…Một cảm giác hạnh phúc lan toả trên khuôn mặt còn nhợt nhạt của người Mẹ. Bất giác người Mẹ hôn bàn tay của con âu yếm. Ừ! Hãy nắm tay Mẹ, rồi Mẹ sẽ dắt con đi, kể từ lúc này cho đến khi nào trong đời Mẹ không còn sức lực nữa. Mẹ sẽ ở bên con từ đây…Hình như mắt người Mẹ dâng lên ngấn lệ.
 
Có cái nắm tay nào trong đời bạn còn nhớ? Thật không nhiều phải không. Cái nắm tay của Mẹ nâng lên khi té ngã. Cái nắm tay của Cha khi chập chững những bước đi đầu đời. Cái nắm tay của Thầy Cô đưa vào lớp học vỡ lòng…Những nắm tay này đầy ắp ân cần cho tôi một cảm giác tin cậy, làm tan biến tức thời nỗi chông chênh ngờ vực và bơ vơ sợ hãi của một đứa trẻ. Thật kỳ diệu thay một cái nắm tay. Những cái nắm tay khởi đầu cuộc đời…
 
Tuổi thơ tôi thấy người lớn bắt tay nhau, nói cười rôm rả, không biết đó là một cử chỉ giao tiếp, chỉ ngờ ngợ là người lớn thì mới được làm như thế. Đám bạn cùng lớp ấy hả, cũng bắt tay bá vai quàng cổ chạy đi chơi khắp nơi nhưng lúc đó là những cái nắm tay vô tư thân thiện. Cái nắm tay đương nhiên nhìn nhận giữa người offer và người accept the offer, vô tư như trẻ thơ – không nghĩ ngợi. Nhưng thú thật, trẻ thơ thường muốn làm người lớn cho nên tôi cũng mơ được bắt tay người lớn một lần. Ôi chao! Nghĩ đến được anh chị lớn, chú bác, hoặc hiệu trưởng bắt tay, thật vinh hạnh làm sao! Lớp hai trường Lasan Taberd tôi may mắn được giải Ba của khối về Hội hoạ. Lúc được Fèrer Hiệu phó bắt tay trao giải, tim tôi đập bình bịch và lỗ mũi phồng lên vì vinh dự; tôi đã được một cái bắt tay công nhận từ một người lớn và điều ấy còn là gì nữa đây nếu không phải là một khuyến khích tuyệt vời cho một đứa trẻ?
 


 
...Đến tuổi mộng mơ, cũng như bạn, tôi mơ đến một bàn tay của người khác phái. Không biết bạn đã đọc bài thơ Quê Hương cuả Giang Nam chưa. Tôi “kết” bài này ở cái đoạn lãng mạn nhất:
 
Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía , luống cày
Lại gặp Em
thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
chuyện chồng con?- Khó nói lắm anh ơi!
 
Tôi nắm bàn tay nhỏ bé ngậm ngùi
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
…....
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi.
 
Bài thơ đẹp, bi tráng và rung động chắc bạn đồng ý nhưng chỉ ở đoạn trên – Nó nằm trong ký ức về một bàn tay đẹp lắm và dịu dàng lắm, để nằm yên trong tay một người con trai đang “tải” trong mình một ngọn lửa “cháy bỏng” là tôi - ngớ - ngẩn.
 
Đưa anh ngón út anh cầm
Cái ngón ốm nhách mà em giấu hoài
Không đưa anh nắm bàn tay
Anh nâng lên mũi hỏi ai bắt đền?
Mà đền thì nghĩ vô duyên
Đến Trời cũng sợ trước quyền yêu nhau
 
Cái mũi không có tội đâu
Đánh hơi thấy sự ngọt ngào mới hôn
Bàn tay thiệt đáng đánh đòn
Bảo đưa ngón út, sao còn giấu đi?
 
(NGÓN ÚT – Thơ Bùi Chí Vinh)
 
Dường như cái thời buổi yêu cuồng sống vội của thanh niên hôm nay đã để chất lãng mạn… chết mất rồi. Ông ơi ông xưa quá đi mất. Người ta bây giờ còn đi xa…xa nữa để “trải nghiệm bản thân” Chứ chút gì động chạm bàn tay thôi mà đã tơ tưởng gớm thế?- Ồ chưa chắc! Không nghe “ Bạo phát thì bạo tàn” sao? Mà thôi không cãi nhau ở đây, để tôi kể tiếp đã…
 
Một ngày Sài Gòn tháng Bảy năm…ấy, mưa như trút ngập đường, tôi đạp xe quẹo vào Cư xá Tự Do để tìm nhà Nàng. Mưa rơi ướt nhoè cặp kiếng loạn thị của tôi làm tôi “mất phương hướng”, đi hết ngõ này lại ngõ kia mà không nhớ được nhà Nàng ở đâu; nên coi như đi kiếm cầu may, vừa cầu vừa ước ‘Ước gì nhà mình chung vách”…Vừa phóng xe qua một căn nhà có cửa sổ mở màu xanh đậm, qua hai tròng kiếng mờ tôi thấy một người con gái ngồi ở bàn phòng khách nhìn hướng mặt về cửa sổ. Như có giác quan thứ sáu, tôi đạp thắng cái rẹt rồi quay đầu xe lại…Nàng như cũng có giác quan ấy nhưng ngại ngùng không bước ra làm tôi phải mạo muội…thò đầu vào cửa sổ. À! Thế chứ, nhà Nàng đây rồi!
 
Nàng mau mắn lấy cho tôi khăn lau đầu, pha một ly cà phê phin nóng và chọn cassette mở bài Ru Ta Ngậm Ngùi da diết với giọng buồn Khánh Ly. Chao! lần đầu tới thăm Nàng một chiều mưa mà Nàng đã xuất ba chiêu làm cái thằng - tôi- ngớ- ngẩn trọng thương dữ dội. Chiêu đầu là “ Thương người ướt mưa”, chiêu thứ hai “Sao biết tôi thích cà phê”, và chiêu thứ ba “Sao biết tôi thích Khánh Ly”…Tình cờ hay duyên phận đây? Dẫu sao duyên phận đến một cách tình cờ thì vẫn luôn luôn đẹp bạn nhỉ.
 
…Hai đứa ngồi cách nhau cái bàn. Tôi ngắm Nàng thật đẹp trong bộ đồ bộ ngắn tay và đôi vai gầy nhẹ nhàng đỡ những lọn tóc mây xoăn tự nhiên, tươi mát và quyến rũ vô cùng tận. Nàng đang cầm một trái Thị mân mê trong tay trong khi nói chuyện, thỉnh thoảng lại cầm đưa lên mũi. Trái Thị bạn biết đấy, nó thơm ngọt ngào. Nhưng với tôi nó chẳng thơm bằng mùi tóc mới gội và mùi da thơm của Nàng. Mặc kệ trái Thị, đến lúc này tôi đã bị bàn tay cầm trái Thị quyến rũ mất rồi. Không kịp phản ứng, tôi làm một cử chỉ rất nhanh là…cầm tay Nàng thơm lên một cái…tình tứ.
 
            Em mang cho Anh một…trái Thị
            Thị thơm hay tay Em thơm?
 
Ơ Kìa!. Nàng giật mình hoảng hốt nhìn quanh xem có ai trong nhà bắt gặp  không? May quá không ai thấy. Tiếng mưa rơi đều đều rả rích ngoài song cửa như không có gì động đất xảy ra. Tôi không biết là có động đất trong lòng Nàng hay không, nếu có thì chính tôi là thủ phạm…quăng lựu đạn. Sorry,  “Mưa đầy trời  nhưng lòng tôi ấm mãi”…
 
Không đưa anh nắm bàn tay
Anh đưa lên mũi hỏi ai bắt đền?...
 
 

 
 
Tôi biết tôi phải bị bắt đền thế nào kể từ buổi ấy. Đôi bàn tay có mười hoa tay là đôi bàn tay hiếm- và đặc biệt mềm như lụa- đã theo tôi suốt một chặng đường dài trong đời và đang rong ruổi với tôi những vó câu muôn dặm. “Đi đâu cho thiếp theo cùng – Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam”. Tôi vẫn đùa với Nàng:
 
-Ngày xưa em bỏ gì vào ly cà phê hôm ấy, mà anh tìm thuốc giải độc không ra vậy?
 
Nàng trả lời tỉnh bơ:
 
-Chưa hết! Cả trái Thị cũng có độc nữa!! Không ai giải được trừ…Em.
 
 Ngày xưa tôi nâng niu tay nàng thế nào thì nay tôi vẫn thế. Vẫn “xưa’ như trái đất cái chuyện rung động bởi một cái nắm tay. Bạn có thể không hiểu, và tôi cũng không hiểu, nhưng một người phụ nữ luôn luôn hiểu được cái nắm tay “nói ít hiểu nhiều” nó như thế nào và có sức làm sao để tan đi muộn phiền băng giá của người bạn đời…
 
Đơn giản, cái nắm tay cũng đồng nghĩa với lời nói “I AM HERE BESIDE YOU”.
 
Đừng tiếc một cái nắm tay cho người bạn đời của bạn mỗi ngày, bạn nhé.
 
 
Phi Yên 2015

 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account