CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Thi Ca Thơ Quê Hương Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

E-mail Print
User Rating: / 3
PoorBest 

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

 

Lúc đó

Tôi chỉ là một thanh niên

mới bước vào tuổi mười chín

đã trải qua 13 năm dưới chế độ cộng nô

kể từ sau cuộc đổi đời 30 tháng 4.

 

Tôi nhớ một cảm xúc rất ư khó tả,

vừa lạ lẫm, vừa tò mò lẫn cả ngạc nhiên

lần đầu tiên tôi thấy cờ vàng ba sọc đỏ.

Cảm xúc đó cũng thật dễ hiểu

 

Cũng như bao thanh niên 

sau khi miền nam sụp đổ

Tôi it thấy lá cờ vàng ba sọc đỏ.
Nếu có, th
ì chỉ là bài học nhồi sọ căm thù

tôi phải học từ lớp vỡ lòng về "chế độ cũ".


Tôi may mắn 
đã được ba tôi,

người từng phục vụ trong ngành quân y khi trước,

thỉnh thoảng thì thầm kể lại những chiến tích

ông từng chứng kiến,

những thành tich của quân y Mỹ Việt ngoài chiến tuyến.

Tuy nhiên,

đó chỉ là những mẩu chuyện hiếm hoi

vì tình trạng "tai vách mạch rừng",

công an trá hình đầy khắp.

Năm 1975,

tôi chỉ mới vừa 6 tuổi

thật khó để tôi có kỷ niệm hay ý thức về lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Các bạn trẻ sau tôi còn mù tịt hơn nữa

nhất là khi cộng sản cố tình xuyên tạc

lá cờ của dân chủ tự do.

Bước vào ngưỡng cửa trung học,

một số chúng tôi bắt đầu có ý thức

về những điều bất ý ở chung quanh

đã manh nha những tư tưởng đối kháng,

nhưng tuyệt nhiên,

lá cờ vàng không là một hình ảnh

mà chúng tôi dựa vào để nấu nung ý chí

 

Đó là lý do tôi có cảm xúc lạ lẫm

khi lần đầu nhìn lá cờ vàng tung bay trước gió

trong một ngày nóng nực ở trại tị nạn Battaan.

Tôi nhớ tôi đã đứng sựng vài giây để ngắm

cho đến khi

mẹ tôi giục đi mau về nhà tạm trú.

Những căn nhà nho nhỏ sơ sài bằng gỗ

Những ngày hè nắng đỏ,

những buổi chiều, mọi người ra ngồi trước hiên hóng gió

tránh cái nóng hầm hập từ mái tôn.

Sát nhà tôi, ngay bên hàng xóm

cặp vợ chồng với một người con, 

tuổi tôi cùng trạc.

Chú hiền lành, thường vẫy tôi khi gặp,

tôi lân la làm quen và bắt chuyện

vào những buổi chiều khi ngồi hóng mát.

 

Tôi được chú cho biết

chú từng phục vụ trong Thủy Quân Lục Chiến.

Sau khi ra khỏi trại "cải tạo",

gia đình chú vượt biên và may mắn thoát.

 

Khi quen hơn,

chú cao hứng kể lại những trận đánh

mà đơn vị của chú đã từng có mặt,

trận tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị

với sự tham dự của đơn vị chú.

Tôi hình dung được niềm vui

và những giọt nước mắt

của những người lính khi nhìn lá cờ vàng phất phới bay

trên cột cờ của Cổ Thành Quang Tri

sau khi được quân ta chiếm lại.

Giọng chú hào hùng và cảm xúc,

dường như những kỷ niệm lúc ở chiến trường

bên cạnh đồng đội đương sống

trong lòng chú.

 

Tôi chợt nhớ

những câu chuyện ba tôi kể khi trước

trong một hoàn cảnh khác hẳn hôm nay

Lúc đó chúng tôi sống trong nhà tù lớn

giọng kể của ông chỉ thì thầm cho đủ tôi nghe,

khác với giọng nói hùng hồn

của người lính Thủy Quân Lục Chiến

Chúng tôi đang được đứng trên mảnh đất tự do.

Tôi nhớ một buổi chiều,

sau khi kể vài câu chuyện về đời quân ngũ

chú bảo tôi đợi vài phút

chú sẽ cho xem một món đồ "rất quý giá".

Chú bước vào nhà, sau đó trở ra

với một món đồ được gói trong những tờ báo cũ.

 

Tôi tò mò muốn biết

chú cất gì trong đó.

Đôi tay chú run run mở từng tờ giấy báo.

Khi tờ giấy cuối cùng được bóc ra,

lá cờ vàng cũ với nhiều vết cháy xém đen

hiện ra trước mắt.

Giọng chú chợt nghẹn ngào,

với ánh mắt rưng rưng:
"Đây là lá cờ mà chú đã gìn giữ từ sau cuộc chiến

Cổ Thành Quảng Trị.

Lá cờ này đã thấm máu người bạn thân nhất

trong trận tai chiếm Cổ Thành".

Vợ của chú đã giúp giấu lá cờ

trong những năm tháng chú bị tù cải tạo.

Trong chuyến vượt biên, chú nhất quyết mang theo

vì chú nghĩ linh hồn của người bạn đồng đội

sẽ phù hộ gia đình chú vượt qua sóng gió,

những đói khát trên biển,

Chú đã ôm lá cờ vào ngực cho đến khi tàu được vớt..."

Đôi vai chú chợt run run khi nhắc

câu chuyện vượt biển với những ký ức kinh hoàng.

Mắt chú ngấn lệ rung rung.

Tôi rụt rè đưa tay vuốt nhẹ lá cờ vàng.

Tôi cảm thấy như có một luồng điện chuyền sang

từ lá cờ vàng cũ phai màu.

 

Đó là lần đầu trong đời

sau 13 năm,

tay tôi được chạm vào lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Một cảm xúc thật bồi hồi khó tả,

vừa tự hào, vừa trân quý, vừa hãnh diện

với những gì mà tôi được nghe

từ những câu chuyện của người lính Thủ Quân Lục Chiến.

 

Tuy chú không nói,

nhưng tôi biết chú đang ôm ấp một mong ước

ngày trở về Cổ Thành Quảng Trị

để dựng lại cờ vàng ba sọc đỏ

như một buổi chiều năm xưa

trong trận chiến năm 1972.

Từ khi ra khỏi trại,

tôi không gặp lại chú nữa.

Không biết bây giờ chú ở đâu,

còn sống hay đã mất.

Tôi mong có phép mầu

chú đọc được câu chuyện này để tôi được gặp chú,

người đã giúp mang cho tôi sự kính trọng

và yêu mến lá cờ thiêng liêng 

chỉ sau một thời gian ngắn ngủi,

mặc dầu tôi đã trải qua 13 năm

sống dưới những sự xuyên tạc bịa đặt của chế độ cộng sản.

*

Chúng tôi đến định cư ở Hoa Kỳ vào cuối tháng 9,

khi trời bắt đầu vào Thu, tiết trời se lạnh.
Hình ảnh của lá cờ vàng mà tôi được thấy

lần đầu tiên ở Hoa Kỳ

được treo trong khu nhà hàng phở Nguyễn Huệ,

trên đường Bolsa, gần góc đường Ward.

 

Kể từ đó đến nay,

lá cờ vàng ba sọc đỏ đã trở nên quen thuộc

trong những cuộc biểu tình,

những đêm văn nghệ đấu tranh. v.v..

Những lá cờ vàng được chúng tôi tự hào cầm trên tay

và phất cao.

Trong những giây phút đó,

tôi vẫn thỉnh thoảng chợt nhớ

hình ảnh lá cờ vàng trong trại tị nạn Battaan

mà tôi có dịp chạm tay.

 

TNT 8/26/2015

(viết theo truyện kể của CMH)

 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account