CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Kiến Thức Xã Hội Lễ Thanksgiving Day

Lễ Thanksgiving Day

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Tháng 11 hàng năm, thứ năm, ngày 27 sắp tới này là ngày lễ Thankgiving. Người Việt Nam thường gọi là lễ Tạ Ơn, một này lễ đặc biệt tại Hoa kỳ. Không khí giống như một ngày Tết ở Việt Nam vì được nghỉ liền 3 ngày cuối tuần. Mọi người dù ở nơi xa cũng trở về mái ấm gia đình đoàn tụ trong không gian ấm áp, hạnh phúc.

****

Lễ Thanksgiving DayTháng 11 hàng năm,  thứ năm, ngày 27 sắp tới này là ngày lễ Thankgiving. Người Việt Nam thường gọi là lễ Tạ Ơn,  một này lễ đặc biệt tại Hoa kỳ. Không khí giống như một ngày Tết ở Việt Nam  vì được nghỉ liền 3 ngày cuối tuần.  Mọi người dù ở nơi xa cũng trở về mái ấm gia đình đoàn tụ trong không gian ấm áp, hạnh phúc.****Truyền thống ngày Lễ Thanksgiving nói lên sự khiêm tốn và niềm tin vào lòng người. Tạ ơn là một hành động trân trọng phát xuất từ lòng chân thành và thể hiện bằng việc làm trong đời sống hàng ngày. Quý mến, chia sẻ, giúp đỡ nhau…mỗi ngày một hành động nhỏ thôi, nhưng cũng đủ góp thêm cho cuộc sống trên trái đất này mỗi ngày một thêm tốt đẹp.Trong cuộc sống ở Hoa Kỳ, như mọi người đã và đang trải qua,ai cũng phải vội vàng,hối hả lao vào cái vòng quay rất nhanh và rất mạnh của đời sống vật chất. Đến nỗi có nhiều khi người ta quên đi đời sống tinh thần và những người trong gia đình có khi chẳng được gần nhau. Lễ Tạ ơn do đó là dịp gặp gỡ nhau, quay quần bên nhau, tô đậm tình yêu thương gia đình, gia tộc. Hạnh phúc của mình do chính mình tạo ra. Thế nhưng vẫn phụ thuộc vào những người khác nữa, không chỉ gia đình mà còn tuỳ thuộc vào người khác nữa, vào môi trường thiên nhiên, xã hội à văn hoá chung quanh mình. Chúng ta khó sống được hạnh phúc riêng mình lắm. Vâng, quan tâm đến nhau, chia sẻ với nhau một chút, có lẽ cuộc sống ý nghĩa hơn nhiều, phải không ạ?Không quên ơn, dù mình nhận được rất nhỏCho nên nhân mùa lễ Thanhs Giving , ước mong rằng mỗi người trong chúng ta hãy dành một khoảng thời gian , ngồi một mình, nhìn lại quãng đời đã qua. Chúng ta đã cho đi và nhận lại những gì? Hãy nói với nhau những lời yêu thương dịu ngọt , hãy trao cho nhau những ánh mắt trìu mến nồng nàn. Hãy dành cho nhau một chút thời gian để cảm nhận được cái sự may mắn nhất mà chúng ta có được trong cuộc sống hôm nay, Nhỏ bé thôi nhưng thật gần gũi, thật ấm áp.Và cũng nhớ dành vài phút hít thở không khí trong lành buổi sớm mai, ngắm ánh nắng vàng lấp lánh trên những ngọn cỏ còn ướt đẫm sương mai hay ngắm một nụ hoa vừa hé nở nơi góc vườn, hay cùng nghe lại một khúc tình ca trong kỷ niệm… ***Anh nằm đó , nghìn thu giấc ngủ Nhưng sao trong gió ta nghe có tiếng thì thào”Trước ngày lễ Tạ Ơn không xa là ngày lễ Cựu Chiến Binh - 11/11 vừa qua,  người dân trên toàn nước Mỹ cũng được nghỉ làm việc,  để cùng tưởng niệm –trong tâm tưởng hay tại một nơi nghĩa trang quân đội nào đó, những người lính đã hy sinh vì đất nước.  Hoặc trên con đường nào đó, những khúc voan màu vàng thắt nơ thật trang trọng  quanh thân cây…Hay có những  khu nhà ở, lác đác những bông hoa vàng đặt trên bãi cỏ trước nhà…Xúc động nhất vẫn là  tại DC, nơi có Bức Tường Đá Đen, nơi ghi dấu vết chiến tranh Việt Nam.  Đây là một trong những nơi thu hút số lượng du khách đến thăm viếng thật đông.Nơi ấy chiếm một diện tích khá rộng, quang cảnh không có gì là có bàn tay con người sắp đặt, mà rất thiên nhiên. Rừng cây cao rì rào trong gió như tiếng thở dài nhẹ . Đó đây tượng những người lính Mỹ , tư thế trong đủ mọi hoàn cảnh, rất sống động. Nỗi buồn toát ra trên gương mặt mỗi bức tượng. Và hình như trong gió vẫn vang vọng lời thầm thì của họ - những người lính Mỹ da trắng cũng như da đen đứng bên cạnh nhau, đã viết ra  một trang sử bi hùng tráng  bảo vệ tự do cho một vùng đất nhỏ bé xa xôi có tên gọi Việt Nam. Giữa khung cảnh tự nhiên đó, chỉ có một hàng dài những tấm bia tưởng niệm, nối tiếp nhau thành một bức tường bằng đá màu huyền, chi chít tên 58 ngàn ngưới lính Mỹ hy sinh trên chiến trường Viêt Nam. Đứng trước bức tường ấy, chúng ta có một cảm giác lạ lùng như nhìn thấy một bầu trời đen huyền diệu, và nhìn thấy cả bóng du khách và ngay cả bóng mình đang chuyển động trong vùng trời huyền hoặc đó… Trên hai mươi  năm trôi qua, kể từ khi bức tường được dựng lên như một vết đau chung không riêng gì Mỹ, Việt Nam mà cho toàn nhân loại, những ai yêu chuộng tự do, dân chủ, hòa bình. Một du khách Việt Nam , ông là một cựu chiến binh quân đội Bắc Việt và sau này là nhà báo, nói rằng: Đến thăm nước Mỹ, trong không gian tưởng niệm những người lính Mỹ chết ở Việt Nam, tôi thấy tôi Việt Nam hơn. Tôi biết tôi Việt Nam hơn chính là khi tôi công khai điều tôi nhận thức:  Cuộc đời của những người lính Mỹ đã vĩnh viễn mất đi này, linh hồn họ cùng những linh hồn những người lính Việt Nam không phân biệt Bắc Nam, không phân biệt màu quân phục, tất cả đồng hành trong lịch sử  của mỗi người dân ở đất nước tôi.”                                                                                                                                                       Nếu  đến đây vào mùa thu, ngồi trầm ngâm dưới  tàng lá cây vàng nâu đỏ tím rực rỡ nhưng cũng rất dịu dàng, người ta mới cảm nhận được hết  những vang vọng của thảm kịch Việt Nam. Những chiếc lá vàng lá đỏ lá tím theo gió bay lả tả rồi quấn quýt lay động trên lối đi, trên thảm cỏ xanh đã làm cho khu tưởng niệm đó trở nên một bức tranh thiên nhiên đượm nét hoang đường… Trong tôi hình như nơi đây, có  hàng triệu linh hồn những người lính Việt Nam Cộng Hoà phảng phất trong không gian êm đềm ấy…Lễ Tạ Ơn là dịp chúng ta tự đặt mình vào dòng suối tâm linh, nối liền con người nhỏ bé của mình vào với cõi siêu việt, nơi chúng ta tìm đến để nương tựa tâm hồn mỗi khi trên bước đường đời gặp gian truân. Ngày lễ Tạ Ơn còn nối liền con người nhỏ bé của mình với lịch sử truyền thống dân tộc nữa -của Hoa Kỳ quê hương thứ hai của hang triệu người Việt tỵ nạn Cộng sản.  Trong mỗi gia đình, ngày Lễ Tạ Ơn là thời gian tốt đẹp nhất để mọi thành viên gia đình dù có ở nơi xa thì cũng cố thu xếp thời gian để trở về đoàn tụ nơi mái ấm gia đình, họp mặt với cha mẹ, với anh chị em, con cháu .Không khí vui tươi, đầm ấm thương yêu tựa như những ngày Tết Nguyên đán Việt Nam vậy.Vâng, chỉ riêng có sự đoàn tụ thôi, tinh thần Lễ Tạ Ơn cũng đã là cao quý, thiêng liêng, sâu xa nhiều lắm.Không quên ơn, dù chỉ nhận một chút.                                                                                   Câu nói của người xưa còn mãi “một miếng khi đói bằng một đói khi no” và “của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng”. Cái tình cảm “ăn quả nhớ kẻ trồng cây, Ăn gạo nhớ kẻ đâm, xay, vần, sàng…” mà chúng ta có, đã thấm nhuần từ các bậc tiền nhân là một truyền thống đạo đức quý báu đã làm cho dân tộc Việt , dù đi khắp bốn phương trời cũng mang theo, gắn bó với nhau, vượt qua những thăng trầm, và điêu linh của lịch sử, tồn tại đến ngày nay, nơi xứ người.Xin cảm ơn nước Mỹ.Chúng ta hãy thể hiện tinh thần Lễ Tạ ơn một cách chân thành. Bằng hành động mỗi ngày, góp cho cuộc sống trên trái đất này mỗi ngày một thêm tốt đẹp hơn. Có như vậy, mà lễ Tạ Ơn trở thành có ý nghĩa thiêng liêng, cao quý…. Bích Huyền2014
Truyền thống ngày Lễ Thanksgiving nói lên sự khiêm tốn và niềm tin vào lòng người. Tạ ơn là một hành động trân trọng phát xuất từ lòng chân thành và thể hiện bằng việc làm trong đời sống hàng ngày. Quý mến, chia sẻ, giúp đỡ nhau…mỗi ngày một hành động nhỏ thôi, nhưng cũng đủ góp thêm cho cuộc sống trên trái đất này mỗi ngày một thêm tốt đẹp.

Trong cuộc sống ở Hoa Kỳ, như mọi người đã và đang trải qua,ai cũng phải vội vàng,hối hả lao vào cái vòng quay rất nhanh và rất mạnh của đời sống vật chất. Đến nỗi có nhiều khi người ta quên đi đời sống tinh thần và những người trong gia đình có khi chẳng được gần nhau. Lễ Tạ ơn do đó là dịp gặp gỡ nhau, quay quần bên nhau, tô đậm tình yêu thương gia đình, gia tộc. Hạnh phúc của mình do chính mình tạo ra. Thế nhưng vẫn phụ thuộc vào những người khác nữa, không chỉ gia đình mà còn tuỳ thuộc vào người khác nữa, vào môi trường thiên nhiên, xã hội à văn hoá chung quanh mình.

Chúng ta khó sống được hạnh phúc riêng mình lắm. Vâng, quan tâm đến nhau, chia sẻ với nhau một chút, có lẽ cuộc sống ý nghĩa hơn nhiều, phải không ạ?
Không quên ơn, dù mình nhận được rất nhỏ

Cho nên nhân mùa lễ Thanhs Giving , ước mong rằng mỗi người trong chúng ta hãy dành một khoảng thời gian , ngồi một mình, nhìn lại quãng đời đã qua. Chúng ta đã cho đi và nhận lại những gì? Hãy nói với nhau những lời yêu thương dịu
ngọt , hãy trao cho nhau những ánh mắt trìu mến nồng nàn. Hãy dành cho nhau một chút thời gian để cảm nhận được cái sự may mắn nhất mà chúng ta có được trong cuộc sống hôm nay, Nhỏ bé thôi nhưng thật gần gũi, thật ấm áp.
Và cũng nhớ dành vài phút hít thở không khí trong lành buổi sớm mai, ngắm ánh nắng vàng lấp lánh trên những ngọn cỏ còn ướt đẫm sương mai hay ngắm một nụ hoa vừa hé nở nơi góc vườn, hay cùng nghe lại một khúc tình ca trong kỷ niệm…
***

"Anh nằm đó , nghìn thu giấc ngủ
Nhưng sao trong gió ta nghe có tiếng thì thào”

Trước ngày lễ Tạ Ơn không xa là ngày lễ Cựu Chiến Binh - 11/11 vừa qua, người dân trên toàn nước Mỹ cũng được nghỉ làm việc, để cùng tưởng niệm –trong tâm tưởng hay tại một nơi nghĩa trang quân đội nào đó, những người lính đã hy sinh vì đất nước. Hoặc trên con đường nào đó, những khúc voan màu vàng thắt nơ thật trang trọng quanh thân cây…Hay có những khu nhà ở, lác đác những bông hoa vàng đặt trên bãi cỏ trước nhà…

Xúc động nhất vẫn là tại DC, nơi có Bức Tường Đá Đen, nơi ghi dấu vết chiến tranh Việt Nam. Đây là một trong những nơi thu hút số lượng du khách đến thăm viếng thật đông.
Nơi ấy chiếm một diện tích khá rộng, quang cảnh không có gì là có bàn tay con người sắp đặt, mà rất thiên nhiên. Rừng cây cao rì rào trong gió như tiếng thở dài nhẹ . Đó đây tượng những người lính Mỹ , tư thế trong đủ mọi hoàn cảnh, rất sống động. Nỗi buồn toát ra trên gương mặt mỗi bức tượng. Và hình như trong gió vẫn vang vọng lời thầm thì của họ - những người lính Mỹ da trắng cũng như da đen đứng bên cạnh nhau, đã viết ra một trang sử bi hùng tráng bảo vệ tự do cho một vùng đất nhỏ bé xa xôi có tên gọi Việt Nam.

Giữa khung cảnh tự nhiên đó, chỉ có một hàng dài những tấm bia tưởng niệm, nối tiếp nhau thành một bức tường bằng đá màu huyền, chi chít tên 58 ngàn ngưới lính Mỹ hy sinh trên chiến trường Viêt Nam. Đứng trước bức tường ấy, chúng ta có một cảm giác lạ lùng như nhìn thấy một bầu trời đen huyền diệu, và nhìn thấy cả bóng du khách và ngay cả bóng mình đang chuyển động trong vùng trời huyền hoặc đó…

Trên hai mươi năm trôi qua, kể từ khi bức tường được dựng lên như một vết đau chung không riêng gì Mỹ, Việt Nam mà cho toàn nhân loại, những ai yêu chuộng tự do, dân chủ, hòa bình. Một du khách Việt Nam , ông là một cựu chiến binh quân đội Bắc Việt và sau này là nhà báo, nói rằng: Đến thăm nước Mỹ, trong không gian tưởng niệm những người lính Mỹ chết ở Việt Nam, tôi thấy tôi Việt Nam hơn. Tôi biết tôi Việt Nam hơn chính là khi tôi công khai điều tôi nhận thức: Cuộc đời của những người lính Mỹ đã vĩnh viễn mất đi này, linh hồn họ cùng những linh hồn những người lính Việt Nam không phân biệt Bắc Nam, không phân biệt màu quân phục, tất cả đồng hành trong lịch sử của mỗi người dân ở đất nước tôi.”

Nếu đến đây vào mùa thu, ngồi trầm ngâm dưới tàng lá cây vàng nâu đỏ tím rực rỡ nhưng cũng rất dịu dàng, người ta mới cảm nhận được hết những vang vọng của thảm kịch Việt Nam. Những chiếc lá vàng lá đỏ lá tím theo gió bay lả tả rồi quấn quýt lay động trên lối đi, trên thảm cỏ xanh đã làm cho khu tưởng niệm đó trở nên một bức tranh thiên nhiên đượm nét hoang đường… Trong tôi hình như nơi đây, có hàng triệu linh hồn những người lính Việt Nam Cộng Hoà phảng phất trong không gian êm đềm ấy…

Lễ Tạ Ơn là dịp chúng ta tự đặt mình vào dòng suối tâm linh, nối liền con người nhỏ bé của mình vào với cõi siêu việt, nơi chúng ta tìm đến để nương tựa tâm hồn mỗi khi trên bước đường đời gặp gian truân. Ngày lễ Tạ Ơn còn nối liền con người nhỏ bé của mình với lịch sử truyền thống dân tộc nữa -của Hoa Kỳ quê hương thứ hai của hang triệu người Việt tỵ nạn Cộng sản. Trong mỗi gia đình, ngày Lễ Tạ Ơn là thời gian tốt đẹp nhất để mọi thành viên gia đình dù có ở nơi xa thì cũng cố thu xếp thời gian để trở về đoàn tụ nơi mái ấm gia đình, họp mặt với cha mẹ, với anh chị em, con cháu .Không khí vui tươi, đầm ấm thương yêu tựa như những ngày Tết Nguyên đán Việt Nam vậy.

Vâng, chỉ riêng có sự đoàn tụ thôi, tinh thần Lễ Tạ Ơn cũng đã là cao quý, thiêng liêng, sâu xa nhiều lắm.
Không quên ơn, dù chỉ nhận một chút.
Câu nói của người xưa còn mãi “một miếng khi đói bằng một đói khi no” và “của tuy tơ tóc, nghĩa so nghìn trùng”. Cái tình cảm “ăn quả nhớ kẻ trồng cây, Ăn gạo nhớ kẻ đâm, xay, vần, sàng…” mà chúng ta có, đã thấm nhuần từ các bậc tiền nhân là một truyền thống đạo đức quý báu đã làm cho dân tộc Việt , dù đi khắp bốn phương trời cũng mang theo, gắn bó với nhau, vượt qua những thăng trầm, và điêu linh của lịch sử, tồn tại đến ngày nay, nơi xứ người.
Xin cảm ơn nước Mỹ.

Chúng ta hãy thể hiện tinh thần Lễ Tạ ơn một cách chân thành. Bằng hành động mỗi ngày, góp cho cuộc sống trên trái đất này mỗi ngày một thêm tốt đẹp hơn. Có như vậy, mà lễ Tạ Ơn trở thành có ý nghĩa thiêng liêng, cao quý….

Bích Huyền
2014

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Saturday, 15 November 2014 23:43 )  
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account