CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

Viếng mộ.

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Shadow People

 

Nguyễn thị Mắt Nâu

 

       Vân gặp nguời đàn ông ấy ba lần, chỉ tình cờ, nhưng Vân nhớ, vì nhân dáng đặc biệt cùng bộ quần áo bốn túi mầu tím than đặc biệt. Nhất là trên tay, lần nào cũng một cành hoa huệ trắng. Ông lối tuổi chừng 58, thuờng ngồi rất lâu gần như bất động truớc tấm mộ bia còn mới, nét chữ trên mộ bia nói lên điều đó:

                                 HOÀNG BẠCH HUỆ

                                 Sinh 1969 - Mất 2008

                                 Huởng duơng 39 tuổi

      

       Nắng buổi trưa nhuộm vàng trên cỏ.

       Nhìn nghĩa trang êm ả, nhìn mộ mẹ im lìm, lòng Vân buồn vuơng vất.

     Ngoài kia, mặt đuờng vẫn đông xe qua lại, nhưng Vân thấy lạc lõng, trong thế giới của những nguời không còn trên duơng thế.

     Và mỗi lần nhìn những mộ bia san sát, trong khoảnh khắc, Vân thấy cuộc đời lùi lại. Mọi ham muốn thuờng tình như: tài danh, bổng lộc, bóng sắc, tiền tài… chỉ còn là một hư vô thấp thoáng, muộn phiền.

     Cúi xuống nhặt mấy chiếc lá vàng rơi trên mộ mẹ, xoay trên tay một lúc, Vân buông lỏng cho những chiếc lá bay theo gió … Vèo … Đời chỉ là như thế !!

Vân cúi lậy, đứng lên chuẩn bị về.

     Cùng lúc, nguời đàn ông bên kia đứng dậy, dáng vội vàng hấp tấp, như sợ bị bỏ quên. Ngôi mộ ấy cách mộ mẹ Vân chừng năm buớc. Vân hơi ngạc nhiên thấy nguời đàn ông bật khóc, khóc thật tự nhiên, sau đó cuời ngơ ngẩn, rồi gục xuống trong dáng vẻ chơ vơ tội nghiệp.

     Lén nhìn ông, rón rén đeo túi xách vào vai, thật nhẹ, Vân không muốn khuấy động đến nguời đang gục khóc bên nấm mồ mới đắp. Nhưng mới quay nguời đi nguời đàn ông bên kia vùng ngẩng đầu lên, đôi mắt còn uớt sũng, gọi Vân mếu máo:

-      Cô ơi, khoan về đã.

Vân giật nẩy mình.

     Ánh mắt ông khẩn khoản. Nhìn vào đó, Vân thấy một mảnh trời tê tái. Vân lùi một buớc, hai vai chùn lại. Nguời đàn ông nói ngập ngừng đứt quãng:

-      Xin lỗi. Nếu có thể …. Cô ơi, khoan hãy về … có đuợc không cô …?

Vân miễn cuỡng:

-      Dạ đuợc … ông cần tôi giúp điều gì?

Buông thõng hai tay, nguời đàn ông nức nở:

-      Hãy giúp, nghe tôi nói.

Vân hốt hoảng ấp úng:

-      Ông có sao không?

Nguời đàn ông khoát tay:

-      Không, không sao… Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi.

Ông nói một tràng xin lỗi, sau đó ra dấu mời Vân ngồi xuống.

     Nắng dịu đi một chút.

     Vân e dè. Nhưng không hiểu sao truớc thái độ kỳ lạ của nguời lạ mặt, Vân không có cảm giác sợ, và ngồi xuống.

     Nguời đàn ông đặt bông huệ lên tấm bia, mặt ông nhợt nhạt, màu nắng như nhòa phai trong mắt - một lúc lâu như thế - ông lúng búng cám ơn, rồi nhìn Vân như thú tội:

-      Cám ơn cô đã nán lại …. Tôi đang sợ đối diện với chính mình .. Tôi. Tôi là một nguời anh ham tiền, ham danh, khốn nạn.

     Rồi ông đưa tay chỉ vào tấm bia, nói một hơi như sợ Vân biến mất:

- Hoàng Bạch Huệ là em gái của tôi. Có lẽ cũng trạc cỡ tuổi cô. Da cũng trắng, tóc cũng dài, bị chứng đau tim từ khi rất trẻ, nên quyết định ở vậy, không lập gia đình… Tính tình của em thuần khiết, yếu đuối và yêu hoa huệ trắng. Tuy bác sĩ cảnh giác về chứng đau tim, nhưng em sống khá lạc quan, biết yêu nguời, yêu đời sống chung quanh và hay bảo tôi rằng “Sống đến đâu thì sống, sống hữu dụng, hiền luơng. Em tập buông bỏ và xem nhẹ mọi thứ ở đời anh ạ”. -Tôi biết, em dùng chữ buông bỏ” để nhắc nhở tôi, một nguời anh ôm đồm, nhiều ham muốn, tham danh, ham tiền và cố chấp, nhưng lại phủ nhận mình cố chấp… Hạnh phúc của tôi là nhìn thấy con số trong truơng mục ngân hàng ngày mỗi lớn và có cảm giác cực kỳ thỏa mãn khi nghe những lời tâng bốc vuốt ve. Vợ con không có, chỉ có em, và có thú đếm tiền, rồi đuợc nguời ta khen là thành công ở hải ngoại… Những lúc hai anh em ngồi lại với nhau, tôi thuờng ngạo mạn nói đùa:

- Em thấy đó, anh hái ra tiền, ai cũng phục và khen. Thú lắm!

Em tôi nhỏ nhẹ:

-      Em chẳng thú như anh. Chỉ muốn giúp nguời, khen chê không màng tới.

Những lúc đó tôi rày la nó:

-      Bộ em tuởng tiền và danh dễ kiếm lắm hay sao?

Huệ cuơng quyết:

-      “Em biết là không dễ. Nhưng anh cũng đủ rồi, anh hãy dừng tay lại. Lại nữa, tạo tiền trong thủ đoạn, nhưc đầu chi cho khổ. Anh hãy sống nhẹ nhàng, sống thật. Chạy theo hư danh giả dối, có ngày anh đau khổ” -

     Huệ biết tôi thủ đoạn trong việc kiếm tiền và ưa thích nghe những lời    

     tâng bốc của đám nguời ham lợi, a dua, truởng giả … Và đúng thế, vì

     ham muốn, vì ham những lời khen đầu môi chót luỡi, tôi đã biến thành

     một kẻ vô minh, một nguời đàn ông khốn khổ, một nguời anh khốn nạn

     nhất trên đời… Cô có biết không, em Huệ chết chỉ vì chiều hôm ấy, tôi say

     mê, căng thẳng, ký kết một bản hợp đồng trên một canh bạc lớn …

     chuông điện thoại reo … nhìn tên em trên máy, tôi lờ đi… truớc mắt tôi

     lúc ấy chỉ nhảy múa những con số trên bản hợp đồng mang đến nguồn lợi

     cả trăm ngàn và những lời tâng bốc …. Ván bài kết thúc trong sảng khoái.

     Hợp đồng đã thành công!    Số tiền kiếm đuợc , cộng với những lời thán

     phục, tôi thỏa mãn lòng háo thắng . Ôi chao, cực kỳ sung suớng!.. Nhưng

     khi về nhà, mới hay em đã chết, chết trong tư thế gọi điện thoại, tay

   kia cầm ống thở… Cô ơi, nếu hôm ấy tôi nghe điện thoại … may ra em Huệ

Ông bỏ dở câu, nấc lên, rền rĩ:

-      Trời ơi. Ngày mẹ tôi còn, bà giao Huệ cho tôi và thuờng nhắc nhở rằng: Hãy biết đến tình thân, thuơng đứa em bệnh hoạn, sống đơn giản… đừng u mê chạy theo vọng tuởng vô thuờng…. Thế mà, em Huệ … nguời em khốn khổ thuần luơng, là nguời thân cuối cùng và duy nhất… đã chết, chết vì thằng anh ham lợi , ham tiền, háo thắng… Bây giờ cách em chỉ ba tấc đất, nhưng xa cách muôn trùng… Tay ôm tiền, tôi thấy lòng tẻ nhạt. Đám nguời truởng giả ngoài kia vẫn nức nở khen tôi… Nhưng cô ạ, thật dửng dưng vô vị… Chẳng là gì cả, mà sao nguời trần gian cứ mãi loanh quanh. Ham mê giả trá, vọng tuởng điên cuồng…. Em tôi đã đổi một mạng nguời , mới thức tỉnh đuợc tôi thoát vòng u mê tham đắm!

 

Ông còn nói nữa, lảm nhảm như nguời ngủ nói mê, lời ông như thú tội,như sám hối, như tự mắng. Rồi gục xuống vi đã nói ra đuợc những lời cần nói.

 

Vân đứng dậy. Nắng đã nhạt. Chân buớc chậm ra cổng nghĩa trang. Nghe tiếng vang của chính buớc chân mình. Cô đơn lạc lõng.

Gió phe phẩy trên cao, như xua đi, xua đi cái thèm muốn vô minh của một kiếp nguời.

 

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Wednesday, 16 July 2014 21:29 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account