CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Truyện Ngắn GIỌT LỆ CHO TỪ BI

GIỌT LỆ CHO TỪ BI

E-mail Print
User Rating: / 2
PoorBest 

 

     Buớc ra khỏi thang máy của khu shopping, trời còn sớm. Một chút nắng vàng hanh, một chút mây lãng đãng, bãi đậu xe đã vãn, nguời qua lại không vội vã, tạo cho khung cảnh của khu thương mại một sắc thái thanh nhàn.

   Chưa bao giờ Hảo thấy mình nhàn hạ như bây giờ.

     Mấy đứa con đi học xa nhà…. Những bữa ăn tối một mình…. Ngôi biệt thự màu xanh, và số tiền hưu dưỡng của người chồng đã khuất … Khung trời vắng vẻ ấy, là nơi chốn bình yên cho một người quả phụ chớm ngả về chiều như Hảo.

     Đang suy nghĩ vẩn vơ, Hảo giật mình nhìn sững người đàn bà vừa buớc vào chiếc xe màu trắng -    

     Quá khứ đã ngủ quên, chợt thức dậy -

Một thoáng xót xa ập đến, hòa nhập vào mạch máu đang nhẩy mạnh trong lồng ngực… Thẫn thờ mất vài giây, Hảo đi tiếp về phía chiếc xe của mình nơi cuối bãi, trong buớc chân rời rã.

       Chiều vẫn xuống, khung cảnh vẫn bình yên.

     Nhưng một cái gì dường như thổn thức, một cái gì dường như tê tái bâng khuâng. Hảo ngất ngây như người lên cơn sốt, một cơn sốt chìm sâu trong tiềm thức rã rượi não nề.

     Bữa cơm tối nay tại nhà hàng Con Voi Đất, của nhóm Thân hữu các bà mẹ, do nhà thờ chiêu đãi, bỗng trở thành nhạt nhẽo, và túi quà vừa mua trong mall trở nên nặng trĩu treo trên mấy ngón tay.

     Phải rồi, chỉ vì người đàn bà đặc biệt, không bao giờ quên đuợc! Khuôn mặt ấy, vóc dáng ấy… với Hảo, là bóng hình của thiên sứ, của xả thân, mang trái tim của hiến thân và cứu khổ.

   Tấm hình hài đẹp đẽ đã dám quên thân mình, để cứu cho nhiều mảnh đời thoát khỏi khổ đau, tan hoang, vò xé và oan trái…. mà khổ nỗi, ở đời này, những thảm kịch oan trái, vò xé ray rứt lẫn nhau, để tạo ra tang thuơng tội nghiệp, chỉ toàn do lòng nhỏ nhen ích kỷ, hẹp hòi đến đê tiện. Và nó cứ tồn tại mãi hoài, do thành kiến vô minh, do khốn nạn của loài người cố chấp.

     Bãi đậu xe vắng dần.

   Gần đến xe của mình, Hảo bấm nút tự động từ xa, mở cửa chui vào, nhìn thoáng mình trong tấm gương trước mặt, Hảo thấy khuôn mặt mình dường như hơi tái đi. Hảo nhắm mắt một giây, hít thở vài hơi, rồi mở máy, gài số, lái chầm chậm đi tới nhà hàng.

     Cảnh sắc hai bên như lùi lại.

   Buổi chiều vẫn đẹp, vẫn bình yên, pha lẫn chút hoang tàn.

   Và hình bóng người đàn bà lúc nãy vẫn vật vờ ám ảnh Hảo trong suốt chặng đuờng. Nó vừa xa, như từ bao nhiêu kiếp Song lại rất gần, như đứng ngay trước mắt. Và nó đang nhởn nhơ luợn lờ tựa như một bóng ma khoác áo thiên thần…

     Tới nhà hàng, đẩy cửa buớc vào, Hảo thấy ngay dẫy bàn đã đặt cho bữa cơm tối nay của nhóm thân hữu các bà mẹ do nhà thờ chiêu đãi.

     Năm bảy nguời đã đến truớc, vẫy tay. Hảo buớc đến, kéo ghế ngồi xuống và lặng im chẳng nói. Một chút gì như lãng quên, và một chút gì như nhung nhớ đến quặn thắt cả nguời.

   Hảo ngồi nghe câu chuyện nói qua, nói lại và cố hình dung ra dung nhan bà hội trưởng, đại diện nhóm nhà thờ của buổi tối hôm nay.

   Xong, chẳng hiểu sao, trong tâm tưỏng, hình ảnh của toàn bộ chặng đuờng vuợt biển năm xưa, nối tiếp với quãng đời tha huơng đơn chiếc của Hảo bỗng hiện ra, cùng với khuôn mặt nguời đàn bà lúc nãy - Tất, tất cả chập chờn sống dậy trong thảng thốt, trong hỗn độn, hãi hùng:

     Chuyến tàu ngày đó, 25 người nhào trong sóng dữ… Xứ Mỹ với những ngày đầu ám ảnh khó quên… giọt nuớc mắt trào ra lúc Hảo biết mình đuợc mang bầu, và cái xúc động của lần đầu tiên làm mẹ… Bầy con thơ chiu chít và người chồng quá cố im lìm…. Căn nhà màu xanh êm ắng của một thành phố nhỏ…. Những buổi chiều hoang vắng trong cảnh hoàng hôn … Tất cả, quay thật chậm và cuối cùng vẫn là khởi đi từ một hình ảnh khốc liệt hoang tàn, với khuôn mặt đàn bà rã rời tan tác …

   Đang miên man như thế, thì cánh cửa nhà hàng mở rộng, sáu bảy nguời đến cùng một lúc.

   Mấy bà ngồi trong bàn, huớng về phía người đàn bà mặc áo màu hoàng yến, thì thầm:

-      Kia, bà Hội truởng đến rồi kia.

Họ nói với thái độ thân thuơng ngưỡng mộ.

Và thoang thoảng bên tai lời xì xầm nho nhỏ:

-   Bà ấy không con, chỉ biết làm việc thiện.

   Hảo nhìn lên. Tim đập mạnh. Ơ kìa, chính là người đàn bà Hảo đã nhìn thấy ở bãi đậu xe khu shopping hồi nãy.  

   Trong bộ đồ màu hoàng yến, nguời đàn bà khá đẹp với cái dáng vừa tầm, thanh nhã. Khuôn mặt bình thản đến lạnh lùng, nhưng dễ gây thiện cảm. Vẻ đẹp mang nét chín mùi, so với ngày xưa.

     Khuôn mặt này, Hảo quên làm sao được… Và nó đang kích động toàn bộ thần kinh của Hảo.

     Hảo nhắm mắt lại, toàn thân rúng động. Và Hảo nhớ như in, hoạt cảnh tàn nhẫn lạ lùng của cái ngày vuợt biển thê luơng :

     Phải, hôm ấy, khi nghe cuớp sắp tràn sang chiếc tàu vuợt biển… Một màn múa tabu gợi cảm đã diễn ra ngay ở sàn tàu… Một trận cuời dã man rú lên của loài cầm thú… Lũ cướp biển thỏa thuê luân phiên cưỡng hiếp … Một tấm thân bê bết máu… Và sự rút lui rất nhanh của bọn hải tặc sau khi thỏa mãn... Tất cả bàng hoàng như trong một giấc mộng hãi hùng.

     Người ta đưa mắt bảo nhau nguời đàn bà bị hiếp đó là một tú bà – Và cũng chính nguời tú bà trẻ đó đã là nguời hành động hiến thân, để cứu cho muời bốn phụ nữ đi cùng chuyến (trong đó có Hảo), không bị lũ cuớp hiếp dâm trên biển….

     Cơn ác mộng đã tàn, đám chị em phụ nữ hoàn hồn, vội quơ tấm mền bọc lấy tấm thân rỉ máu của nguời đàn bà lại và khóc rống lên... Chẳng ai biết chị tên gì, tuổi tác bao nhiêu. Có lẽ chỉ một nguời biết - đó là vị chủ tầu, đã chết vì vừa bị quăng xuống biển.

     Nguời đàn bà bị hiếp đã ngất đi như thế hàng giờ, và khi tỉnh dậy, rất trầm tĩnh nói với tất cả phụ nữ trên tầu bằng một âm thanh thảm thiết:

- Mọi chuyện đã qua rồi… Tôi không chết vì số trời chưa cho chết.

   Mọi người òa lên và cúi lạy tạ ơn, chị khua tay, thều thào nhưng rành rọt rõ ràng:

- “ Không cần làm thế… Tôi chỉ xin các chị em phụ nữ hai điều:

* Điều một, khi đến đất liền, không về cùng một chỗ, hãy chia nhau đi mỗi người một phương để sống.

* Điều hai, sau này, có gặp lại nhau, thì coi như không hề quen biết và không bao giờ nhắc lại chuyện hôm nay… Riêng tôi, với tấm thân không còn trong trắng, xin chịu nạn thay cho mọi người “trong trắng” ... Đây là cái duyên duy nhất chúng ta có thể cho nhau trong cuộc đời này…. Kể từ đây, chúng ta là những người xa lạ. Sau này có gặp nhau, tuyệt đối không chào hỏi và không cần đối mặt… Các chị hãy quì xuống cầu xin ơn Chúa cho chúng ta gặp điều may mắn.”

     Lời nói của mấy muơi năm ấy, bây giờ vang vang ở bên tai.

   Hảo kín đáo nhìn người đàn bà lặng lẽ – Một giọt lệ từ trái tim nóng trào ra, cay xé ở rèm mi.

     Giọt lệ của cảm kích, biết ơn.

     Giọt lệ dâng cho lòng tốt bụng từ bi !

Mắt Nâu

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account