CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Tạp Ghi Thương Tiếc Ca Nhạc Sĩ Việt Dũng, Tôi Vẽ Anh!...Việt Dzũng Ơi! Vĩnh Biệt !!!

Thương Tiếc Ca Nhạc Sĩ Việt Dũng, Tôi Vẽ Anh!...Việt Dzũng Ơi! Vĩnh Biệt !!!

E-mail Print
User Rating: / 4
PoorBest 

 

vd_covang2

 Vào trưa thứ Sáu ngày 20-12-2013, tôi thật bàng hoàng khi nhận được tin Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng qua đời, thì ngay chiều tối hôm ấy tôi muốn vẽ một chân dung anh Việt Dzũng.

Trên đường lái xe về nhà, trong đầu tôi đã phát họa một bức họa vẽ chân dung Việt Dzũng- một người mà tôi đã biết từ năm đầu thập niên 80, khi tôi mới được định cư ở Mỹ, tôi nhớ hình ảnh của anh Việt Dzũng và ca sĩ Nguyệt Ánh, thường đi hát những ca khúc do anh sáng tác, những ca khúc mà lời nhạc thể hiện đúng tâm trạng nguời Việt xa quê hương Việt Nam lúc bấy giờ, và ngày nay anh vẫn không ngừng dùng âm nhạc và tiếng nói để góp phần tranh đấu cho nhân quyền Việt Nam.

 
Những ngày tháng đầu của thập niên 1980, biết bao nguời Việt tại hải ngoại, trong đó có tôi, tôi vẫn còn nhớ cái thời đã từng xếp vài món đồ vào một hộp giấy nhỏ, rồi mang tới bưu điện để gởi về cho mẹ và cho em "dăm ba xấp vải, vài viên thuốc ngủ, một cây bút máy..." y trang như lời nhạc của ca khúc: "Một Chút Qùa Cho Quê Hương". Tôi vẫn còn nhớ cái thời bấy giờ nuớc Mỹ chưa bang giao với Cộng Sản Việt Nam, cho nên bưu điện Mỹ gởi thư từ về VN qua bên Pháp, rồi từ bên Pháp mới chuyển qua Việt Nam, và khắc nghiệt nữa là bưu điện Mỹ chỉ cho phép gởi dưới 2 pounds và kích thước cái "thùng qùa" không được to hơn cái hộp đựng đôi giầy, cho nên mỗi lần chỉ gởi được "chút quà" cho mẹ cho em dùng hay bán đi để lấy tiền mua gạo. Ra bưu điện gởi thùng qùa rồi lại nóng ruột chờ cả tháng mới được thư hồi âm của gia đình thân nhân. Hay thật! ca khúc "Một Chút Qùa Cho Quê Hương" của anh Việt Dzũng đã nói đúng tâm trạng của tôi và của nhiều nguời Việt tị nạn tại hải ngoại lúc bấy giờ - một chút qùa nhưng gói trong đó là tình thương bao la của những người con, cha, mẹ, chồng, vợ... Bây giờ đã hơn 30 năm, ca khúc ấy vẫn làm cho tôi cảm động.
 
Ngay đêm thứ Sáu 20-12-13, tôi tìm một tẩm ảnh của anh trên mạng để vẽ. Tôi thức cả đêm để vẽ cho xong, trong đêm khuya yên tịnh, tôi vừa vẽ vừa nhớ đến anh, nhớ lại hình ảnh của những năm thật xa xưa mà anh thường hay mặc bộ đồ màu đen, với cây đàn guita đi hát đây đó, nhớ lại những ngày mới đây thôi - những dịp gặp anh, tôi xin cái bắt tay, trao nhau vài câu hỏi thăm, tôi thì trịnh trọng trong bộ đồ vét, còn anh thì bình thường mặc chiếc áo thun. Anh sống bình dân, nhưng chiếc áo thun anh mặc có hình bản đồ Việt Nam, có hàng chữ "Hoàng Sa - Truờng Sa", thì anh đã trịnh trọng đặt quê hương trong lòng của anh. Tôi vừa vẽ vừa tâm sự với anh, như anh còn đang sống, đang đứng bên cạnh tôi: "Anh Việt Dzũng ơi! anh đi bằng đôi nạng nhưng anh hiên ngang bước đi cho quê hương mình, tôi nể phục anh lắm đó!"
 
Vẽ xong bức họa, tôi cứ nhìn chân dung anh Việt Dzũng, tôi và hàng triệu nguời Việt Nam yêu chuộng tự do rất mến anh Việt Dzũng, ai cũng thương tiếc anh. Ngày Chủ Nhật 22-12-2013, tôi đã lái xe mang bức họa từ San Diego lên quận Cam, tôi đặt bức họa trong xe ở hàng ghế sau. Tôi sợ xe chạy lỡ làm bể khung hình nên cẩn thận kéo seat belt choàng ngang qua khung hình, và rồi nói một câu: "Anh Việt Dzũng ơi, tôi đưa anh đi thăm bạn bè nhé!"
 
Đến quận Cam, tôi đưa bức họa cho một vài nguời quen để ký tên lưu niệm, thật cảm động khi MC Diệu Quyên ngậm ngùi nhìn chân dung Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng một hồi lâu, rồi chị mới đặt bút viết hàng chữ: "Tiếc thương anh Việt Dzũng thật nhiều", tôi thấy chị viết với nỗi nghẹn ngào và đôi mắt chị đỏ hoe. Tôi chỉ nói lời cám ơn chị đã ký tên vào bức họa, vì nếu tôi nói thêm nữa thì MC Diệu Quyên sẽ khóc.
 
Tôi xin gởi bức họa "Bức họa thương tiếc Ca Nhạc Sĩ Việt Dzũng", do tôi vẽ với một tấm lòng thành kính anh Việt Dzũng.
 
"Thương tiếc và tưởng nhớ" là những chữ mà những quí vị ký tên vào bức họa đã dùng để nhắn gởi với anh Việt Dzũng, và bức họa sẽ trao cho thân nhân anh Việt Dzũng ngày thứ Sáu 27-12-13 tại Công viên Tượng Đài Việt Mỹ.
 
Anhthony Lưu Anh Tuấn

 

 
 
Đây là những xúc động khi hay tin Việt Dzũng ra đi....Xin các anh chị cùng chia sẻ. Thân kính

 

Phi Loan

 


 
Việt Dzũng ơi! Vĩnh Biệt !!!
 
Tin anh mất, thật bồi hồi xúc động
Nát cả lòng người, sửng sốt tim gan
Anh ra đi để lại đây nạng gỗ
Đã theo anh trong suốt cuộc di hành
 
Đã theo anh qua từng chặng đấu tranh
Cất gọng hát thét gào cho công lý
Vận nước điêu linh, dân mình đói khổ
Tắt lịm rồi … tiếng chim hót còn vang.
 
Trong đấu tranh ta đã cùng chiến tuyến
Cay đắng ngọt bùi thì vẫn cùng nhau
Có những đêm khuya ngồi nghe Dzũng hát
Nước mắt lưng tròng Dzũng khóc quê hương
 
Vĩnh biệt Dzũng ! Người con yêu xứ Việt
Nằm một mình Dzũng có lạnh lắm không ?
Tiếng đàn xưa , giờ chùng dây lạc nốt
Dzũng đã ra đi hay Dzũng trở về ?
 
Ở nơi ấy chắc bình yên lắm nhỉ ?
Không bon chen, không làm khổ lòng nhau !
Buông xuôi tay là buông xuôi tất cả
Cuộc sống vô thường rồi cũng qua mau
 
Việt Dzũng ơi ! Việt Dzũng ơi !Vĩnh biệt !
Nước mắt đã nhòa trên những giòng thơ
Như máu hùng anh, trong tim đã kiệt
Dang dở rồi những ước vọng ươm mơ…
 
Vĩnh Biệt Dzũng ! Chào một lần Vĩnh biệt
Là không bao giờ được gặp lại đâu !
Người con Việt đã đi xa … xa lắm
Vẫn nuối mắt nhìn về hướng quê hương …
 
Phi Loan Hoàng thị Cỏ May
 

 

MC Diệu Quyên (Trung Tâm Asia)

GS Nguyễn Thanh Liêm

Ông Bruce Trần - Giám Đốc đài truyền hình VHN-TV

Anthony Lưu Anh Tuấn và Nhà Báo Nguyên Huy( Nhật Báo Người Việt)

 

Việt Dzũng ơi! Vĩnh Biệt !!!

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Tuesday, 07 January 2014 21:18 )  
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account