CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Thi Ca Thơ Đường Một Cuộc Xướng Hoạ Thơ Ðường Kỳ Thú - Bài 2

Một Cuộc Xướng Hoạ Thơ Ðường Kỳ Thú - Bài 2

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

Một Cuộc Xướng Hoạ Thơ Ðường Kỳ Thú - Bài 2

Trần Quốc Sỹ


Trong "Một Cuộc Xướng Hoạ Thơ Ðường Kỳ Thú - Bài 1", các bạn đã thưởg thức tài xướng hoạ của các thi sĩ Đường thi với bài xướng  "Con Voi" của chị Ngọc Anh.   Lần này, các bạn sẽ lại được thưởng thức tài xướg hoạ thơ Đường qua bài xướng của anh Sơn Khê với chủ đề "Chai Lơ" (trai lẳng lơ) và các bài hoạ của các thi sĩ Đườg thi. Cuộc xướng hoạ thơ Đường kỳ thú này cũng đã xảy ra trong phố rùm Việt Báo nơi vườn hoa của các chị Gia Long.  

 

Bài xướng của anh Sơn Khê gồm 5 vần "chừa, chưa, thừa, đưa và vừa". Nên nhớ, bài hoạ phải dùng 5 vần này cho chữ thứ 7 nhưng không được dùng lại chữ thứ 6 của bài xướng.   Nào chúng ta cùng bắt đầu

 

 

Bài xướng của anh Sơn Khê:

 

Chiều ..buồn !

Cái thói chai lơ chết chắng chừa

Nòi tình truyền lại khổ đời chưa !

Ba buồng hai vợ còn gian trống

Hai trái một bồ vẫn mái thừa

Buồn thấu trái tim mưa núi hắt

Lạnh xông buồng phổi gió đồng đưa

Thôi đành lại phải mò đi nữa

Ai chịu giơ tay ,thế mới vừa !

Sơn Khê

 

Những bài hoạ:

 

Ðêm ... lạnh !

Ai bảo Sơn Khê chẳng chịu chừa

Chứng nào, tật nấy thế buồn chưa ?

Sô pha co quắp chăn còn thiếu

Ghế bố chèo queo vải vẫn thừa

Lúc trước cho nằm giường thoải mái

Bây giờ bắt ngủ võng đong đưa

Chỉ vì ... mê gái, nên bà ... phạt

Nghĩ lại, suy đi, ấy cũng vừa !!!

Nhân Sâm

 

Lạnh buồn

Chết chửa ! làm sao có thể chừa !
Số dân hai phái đã đều chưa ?
Suy đi cho thấy trai còn thiếu
Nghĩ lại mà xem gái vẫn thừa
Nhật Nguyệt xoay vần tình nghĩa nẩy
Âm dương hòa hợp cảnh đời đưa
Phòng không buồn lạnh ,coi sao được
Vẫn số lẻ loi,khó bảo vừa ...
Sơn Khê


Cho nên lại:
Cái thói chai lơ chết chẳng chừa ...!


Xin ..chừa

Ba thói lăng nhăng tớ cố chừa
Khổ thay trò chót thật tình chưa
Hai phòng lưng lửng chê rằng ít
Một chái hom hem gọi cũng thừa
Đến lúc chồn chân, hồng thiệp gởi
Có ngày quị gối, áo quan đưa
Thôi xin hai chữ bình an nhá
Cuộc sống còn thơ thấy đã vừa
tvb

 

Trời đây ! Đất đây ! Người đâu ?

Cổ nhân đã dậy chớ nên chừa
Cái thú ba khoanh đã dạ chưa ?
Tửu hậu nhạt môi , cai cũng được
Trà dư chát lưỡi ,bỏ vì thừa
Tròn vành rành rẽ ,trời luôn mở
Vuông cạnh rõ ràng ,đất sẽ đưa
Thiếu cái sinh sôi không thể được
Tính ra vẫn thấy , vẫn chưa vừa ...
Sơn Khê


Cho nên ta vẫn quyết
Cái thói chai lơ chết chẳng chừa

 

Phải ráng chừa

Ðã bảo, từ nay phải ráng chừa!
Ngựa quen đường cũ, khổ! nghe chưa?
Cao lương mỹ vị thì chê thiếu
Cơm hẩm cháo thiu lại thấy thừa
Kẻ dại mới đi tìm của lạ
Người khôn chẳng phí sức đu đưa
Coi chừng ! vi rút! đời mang hoạ
Của tốn, tiền hao, mấy chẳng vừa
Nhân Sâm


Ăn Vụng ...

Đói bụng luôn luôn ,khó thể chừa
Tấm thân còm cõi , dễ buồn chưa !
Cơm nhà cất đấy ,lo phần thiếu
Cháo chợ bầy đây , tiếc của thừa
Đã ngán bao ngày cơm nhão nuốt
Đang thèm đôi lúc cháo hoa đưa
Ăn gì cũng chẳng bằng ăn vụng
Mấy chén và thêm , cũng chẳng vừa
Sơn Khê


Lì đòn

Lì đòn, khiếp thật, quyết không chừa
Cố tật thòm thèm mãi, khổ chưa ?
Trống bỏi da chùng khoe tiếng lớn
Chiêng đồng quai lỏng vọng âm thừa
Tam khoanh mãi, cần người theo tiễn
Tứ đốm đều, kiếm đất để đưa

Thấy giỏi sinh ghen nên doạ đấy !
Dẻo dai như bác, mấy cho vừa !
tvb

 

Nhất lý nhì Lì !

Bụng no mắt đói cứ bảo chừa !
Chan chứa lòng đây thấy chán chưa ?
Bảy thiếp năm thê ,đây mới thiếu
Một chồng chuyên chính ,đấy là thừa
Thói đời cưới trách cô dâu đón
Phong tục ma chê chú rể đưa
Nên cứ chai lơ là nhất lý
Sông bao nhiêu nước mới cho vừa ?
Sơn Khê

 

Hết thuốc chữa !

Chết đến nơi mà vẫn đếch chừa !
Nửa đêm trốn vợ, sướng đời chưa ?
Tật hư, thói xấu, gôm không hết
Lễ nghĩa, trung kiên, thiếu chẳng thừa
Bồ bịch lăng nhăng, tiền bạc gởi
Hẹn hò vung vít, ái tình đưa
Ðừng nghe xúi dại mà mang hoạ
Mấy quyển lịch treo, cũng chẳng vừa !!!!
Nhân Sâm

 

Của Nợ !


Của nợ trời trao khó thể chừa
Quái gì lại hỏi "sướng đời chưa ?"
Tam bành trần thế nên chơi đủ
Tứ khoái nhân gian tránh để thừa
Gái sắc mê tài ,đem cống hiến
Trai tài háo sắc , lấy ra đưa
Còn trời còn đất ,còn mang nợ
Lúc chết là xong ,thế cũng vừa
Sơn Khê


Cho nên ta vẫn : Cái thói chai lơ chết chẳng chừa !

 

Lại xin chừa !!!

Từ nay, nhất quyết tớ xin chừa !
Sửa tánh, tu thân, thế được chưa ?
Tứ đức, tam tòng không thể thiếu
Tề gia, nội trợ phải cho thừa
Lương về mấy xấp, xin nàng giữ
Tiêu vặt vài đồng, để ả đưa
Sợ vợ mới là điều hạnh phúc
Ông bà đã dạy ...ráng cho vừa !!!!
Nhân Sâm (viết thay cho Sơn Khê)


Vừa đâu !?

Đã nói rằng đây chết cóc chừa !
Lý gì lại hỏi được hay chưa ?"
Một bồ sức mấy cho là đủ
Hai vợ hơi đâu nghĩ đã thừa
Ngộ lỡ một kia hôn lễ rước
Chắng may hai nọ đám ma đưa
Trời ơi !lại cảnh phòng đơn chiếc
Lúc ấy vừa đâu để ráng vừa .
Sơn Khê

Nên ta vẫn phải ráng "chai lơ "


Khuyên ai !

Chẳng chịu chừa thì cũng phải chừa !!!!
Bằng không! nhịn đói! ấy nghe chưa ?
Mặt nhăn, bụng lép sao là đủ ?
Nệm ấm, chăn êm thế mới thừa !
Hạnh phúc tràn trề nào chịu rước
Cô đơn thiếu thốn lại tham đưa
Cả đời thui thủi như ma chết
Thôi tớ chẳng ham ... chỉ muốn ....vừa ...
Nhân Sâm

 

Chả chừa


"Cố đấm ăn xôi" chứ chả chừa
Hăm chi hăm mãi cái chửa chưa ?
Cơm nhà quà vợ đây từng đã
Cháo chợ bánh em cũng chẳng thừa
Hai vợ lo ghen ,không chịu tiếp
Một bồ bắt đợi ,chẳng cho đưa
Phen này ta quyết đi tìm nữa
Có thế đời đây mới thấy vừa
Sơn Khê


Chả tin !

Có kẻ khi không lại muốn chừa
Mấy lần ăn vụng dối rằng chưa ?
Bày trò bải hoải đau phong thấp
Làm bộ kiêng khem sợ mỡ thừa
Khoe vợ, cửa nhà đầy tớ dọn
Trình bà, lương lậu trượng phu đưa
Nàng mà bận việc hay sang ngoại
Vung vít “chai lơ” chứ chẳng vừa
tvb

 

Cao thủ


Phải rồi ! Anh ấy giả vờ chừa
Có vợ ra đường lại bảo chưa !
Không chủ mèo trèo xơi cá cặn
Vắng người chuột rúc xục cơm thừa
Vợ lườm chấp gối lom khom cúi
Gái liếc dang tay lật đật đưa
Cháo chợ cơm nhà quanh quẩn thế
Một tay cao thủ chứ không vừa ...
Sơn Khê


Xin hỏi

Tôi đây chẳng dám khuyên ngài chừa
Thắc mắc hỏi chơi có được chưa ?
Thấy cụ hung hăng không biết chán
Nghe tôi than vãn cũng bằng thừa
Làm sao khỏe thế xin cho biết
Có được giá nào cũng sẽ đưa
Tớ giống “Tich Tà” tìm thuốc chữa
Đệ tam khoái hết chết là vừa
tvb

 

Từng bước từng lo


Bác hỏi em sao chẳng chịu chừa
Thưa rằng em chỉ nói là chưa
Sức cầy dăm phút hơi đâu chán
Hơi cấy vài giây sức mấy thừa
Mỏi gối trèo đèo nhờ thuốc giúp
Chồn chân lội suối có thang đưa
Đường đời em cứ thong dong bước
Từng bước từng lo ,thế cũng vừa ...
Sơn Khê

 

Thú tội !

Thật lòng, đối đế mới xin chừa !
Đày đoạ thân trai thấy sợ chưa ?
Một vợ, cơm ngon nào có thiếu
Hai bà, cháo trắng vẫn còn thừa
Con đòi bánh kẹo, mua đâu nổi
Nàng muốn tiền lương, chằng dám đưa
Khồ lắm, ai ơi, đời khổ lắm ...
Nhà tan, cửa nát chứ không vừa !!!
Nhân Sâm (viết dùm Sơn Khê)

 

Chờ!

Kiệt sức "phe ta" giả nói chừa
Ngựa quen đường cũ vó mòn chưa ?
Anh tài gác kiếm qua thời mạt
Cao thủ ra chiêu lúc sức thừa
Ra vẻ tòng quyền khuyên với bảo
Tới khi thuận gió đón rồi đưa
Cơm hàng cháo chợ ăn hàng bữa
Động phách kinh tâm chứ chả vừa
tvb

 

Dưỡng sinh


Mòn vó ngựa kia liệu có chừa
Về chuồng ngơi nghỉ rõ ràng chưa !
Ăn thêm cỏ mát lường rơm rác
Uống tiếp nước trong lọc bã thừa
Thanh thản sườn non dòng nước chảy
Nhẹ nhàng ven suối bóng trăng đưa
Ngồi yên hồi sức ,thay ngay đế
Khoẻ lại gò cương vẫn kịp vừa
Sơn Khê


Chơi nữa ! Cái thói chai lơ chết chẳng chừa

Nem chả ngon lành

Cũng biết rằng mang tật khó chừa
Nhưng mà ngựa chứng đã thèm chưa ?
Nợ đeo thách cưới hoài chưa đủ
Của giữ hồi môn chẳng để thừa
Chả đắng miệng bà đây muốn thử
Nem chua lưỡi gái này xin đưa
“Chai lơ” đâu phải mình ông biết
Vợ giỏi chồng hay thấy mới vừa
tvb


Chả có chừa


Chả với nem thêm chả có chừa
Hồng da thắm thịt ,thấy ngon chưa
Nứa cân thách cưới bầy trò thiếu
Tám lạng phạt cheo nói chuyện thừa
Phía gái hồi môn nghìn lượng gởi
Đàng trai lại quả một cây đưa
Cho ngày hôn lễ là như thế
Ngẫm lại mà xem chắc chắn vừa
Sơn Khê


Rõ nhá ! Cái thói chai lơ chết chẳng chừa

 

Đáng tội ! Đáng tội !


Ô hô, sứt trán mới xin chừa ...
Nếu chẳng u đầu, có lẽ chưa !!!
Không muốn giường lèo, chăn gối đủ
Lại ham chuồng lợn, cháo cơm thừa
Đi ngang, về tắt gian cùng dối
Sớm hẹn, chiều hò đón với đưa
Đáng tội "chai lơ" đừng khóc lóc
Năm roi! cúi xuống, cũng không vừa
Nhân Sâm


Hàm tướng

Sứt trán u đầu ,chẳng lẽ chừa !?
Què luôn hai cẳng cũng là chưa !
Cơ quan lãnh đạo còn nguyên vẹn
Bộ phận chỉ huy vẫn thượng thừa
Số lỡ mang danh thân lý lắc
Phận lầm chịu tiếng xác đong đưa
Ngông nghênh quen thói con nhà võ
Tiến cử lên lon tướng chắc vừa
Sơn Khê

Cho nên "Cái thói chai lơ chết chẳng chừa "


Cũng đành chịu ...

Tớ biết rằng ông chẳng muốn chừa
U đầu, sứt trán vẫn rằng chưa !
Áo quan sáu mảnh thời chê thiếu
Lỗ rộng ba phân lại thấy thừa !
Công tử hào hoa, ma dẫn lối
Chai lơ lả lướt, quỷ mời đưa
Ăn chơi quen tật, chừa sao nổi ?
Chết gặp diêm vương, ấy cũng vừa …!!!
Nhân Sâm

 

Phận trai thời đại

Chắng có ai dư lấy để chừa
Phận trai phải giữ , lý rành chưa ?
Tinh hoa trời đất đang truyền thụ
Khí phách non sông đã kế thừa
Phô tính anh hùng khi kẻ đón
Nêu gương tiết tháo lúc người đưa
Cương thường tỏ rõ tài oanh liệt *
Sống chết cho nhau đó lẽ vừa
Sơn Khê

* Cương thường : Tam cương : Vua tôi -Cha con -Vợ chồng
và Ngũ thường : Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín


Duyên Nợ


Lạ nhỉ các anh nói chuyện chừa
Chừa gì tính mãi thế xong chưa ?
Người co cẳng lại đâm lo thiếu
Kẻ duỗi chân ra lại sợ thừa
Chỉ thắm se tình đừng níu kéo
Tơ hồng kết nghĩa chớ đu đưa
Vợ chồng ,nhân ngải đều do số
Dẫu Nợ hay Duyên vẫn phải vừa
Giáng Hương

 

Chừa là gì ?


Chị ạ, chúng tôi mổ chữ "chừa "
Banh ra chả hiểu rõ hay chưa
Lúc thì muốn cắt tiêu phần có
Khi lại cần chia bớt của thừa
Mấy bác khôn ngoan đem loại bỏ
Riêng tôi dại đột để dành đưa
Dùng dằng ai cũng cho mình đúng
Chị đứng trung gian sắp xếp vừa
Sơn Khê


Khó nói


Thì ra xấu đẹp một phần chừa
Liệu kỹ thử xem đã dễ chưa !
Bỏ bớt điều hay thì lại thiếu
Thêm vào tính xấu hoá ra thừa
Khi còn nồng thắm là tình đến
Lúc đã nhạt phai chính nợ đưa
Trốn nợ vô tình không phải lẽ
Trời ơi ! chả biết nói sao vừa
Giáng Hương

 

Nghe chưa !


Lời vàng đã phán, cụ nên chừa !
Phải gắng, phải chừa, nhớ kỹ chưa ?
Nước đổ lá môn, sao thật phí
Mỡ thoa đẩu vịt, cũng bằng thừa
Quăng đi cái thói, ưa tằng tịu
Bỏ quách tính dê, thích đẩy đưa
Thôi liệu hồi tâm mà sám hối
Tụng kinh, niệm Phật chắc là vừa !!!
Nhân Sâm


Góp ý

Hỏi xem các chị có nên chừa ?
Góp ý “Hoạn Thư”, vậy được chưa ?
Hai phiá cùng bàn thế mới phải
Một phe cố cãi cũng bằng thừa

Bùi tai nữ giới đưa tay bịt
Khéo miệng nam nhi thụt lưỡi đưa
Mật ngọt chết ruồi tìm cách chữa
“Chai lơ” vung kiếm cắt là vừa
tvb

Thôi đành "cơm nhà quà vợ" vậy

Tuy nhiên tvb nghĩ là :

Hòa hợp

Bác ái từ bi chớ nên chừa !
Ban phát yêu thương đã cố chưa ?
Phận gái muôn đời buồn trống vắng
Nam nhi vạn khiếp chán dư thừa
Thi ân đức cả anh hùng phát
Tiếp nhận ân sâu thục nữ đưa
Nếu thế việc gì mà phải nhịn
Âm dương hoà hợp cán cân vừa
tvb

Gửi Bạn

Hư hỏng gì đâu lại phải chừa
Mà sao bè bạn hỏi chừa chưa ?
Niềm vui một thưở thì lo thiếu
Nỗi buồn muôn kiếp lại dư thừa
Đất thấp vun tình tươi thắm mộng
Trời cao đắp nghĩa ngát hương đưa
Thảnh thơi tâm trí vui an huởng,
Sống đến trăm năm thế cũng vừa.
H
ồng Vũ Lan Nhi

 

Khăn áo cho nhau ...


Nếu hiểu đẹp hay cũng phải chừa
Chia phần dư dả, đúng hay chưa ?
Thân trai quân tử trao khăn thắm
Phận gái thuyền quyên tặng áo thừa
Sông rộng bao la vui nước chảy
Rừng sâu rậm rạp mến hương đưa
Cùng nhau cất bước vào duyên nợ
Khăn áo cho nhau thế mới vừa
Sơn Khê


Cho chết !!!

Thôi hỏng ! làm sao có thể chừa !!!
Các bà xúi dại, rõ ràng chưa ?
Tiền đem cho gái, sao mà đủ
Mỡ để miệng mèo, khó có thừa
Ði tắt, về ngang nghề tổ dạy
Sớm hò, tối hẹn nghiệp cha đưa
Ngữ này hết thuốc, mong gì chữa !
Mê phấn ham hương, chết cũng vừa …
Nhân Sâm

 

Chừa đây !

Mấy bác mong em nhớ phải chừa
Chừa cho mấy bác thoả lòng chưa
Phòng dư sẻ quách ngay buồng trống
Chái trội giao luôn cả chái thừa
Bác ngụ đường nào xin gửi đến
Cụ nhà số mấy để giao đưa
Chèo queo ,em sống đời Hai vợ
Bóc lột thế kia chắc đã vừa
Sơn Khê

 

Chả tin !!

Nực cười nghe nói bác xin "chừa" !!!
Chỉ có trời già biết thật chưa ???
Canh bạc thâu đêm đen với đỏ
Cuộc tình hoan lạc thiếu hay thừa
Vài cô kỷ nữ chờ ve vuốt
Mấy ả tình nhân đợi đón đưa
Cho đến khi nào trâu biết nói
Sơn Khê xuống tóc ... úi cha ! vừa !
Nhân Sâm
Haha ! hihi !

 

Như vầy mới quyết liệt cho phần chung kết:

Hỏng !

Bây giờ mới nói sẽ xin chừa
Nhão nhoẹt như tương đã thấy chưa ?
Đuỗn đuột ngay đơ như của nợ
Lửng lơ quẹo ngược giống đồ thừa
Vó mòn ngựa chứng thèm ngơi nghỉ
Yên lỏng lưng oằn cố đong đưa
Vất tiệt nợ đời cho bớt tức
Nửa vời cụt hứng trảm là vừa
tvb



Cũng xong, đành dứt cảnh nợ đời
Nửa vời, buồn thảm bóng trăng côi
Tháng năm hờ hững, dòng sông cạn
Vì người làm lỡ dở cuộc chơi
tvb


Chết chằng chừa ...

Bác nói em nghe đã chịu chừa
Về nhà vợ hỏi lãnh lương chưa ?
Nếu mà khai thật thì điên dở
Nhưng hễ giấu quanh lại sống thừa
Tìm cách chuồn ra cầu Bắc ngóng
Tính đường lủi tới bến đò đưa
Đợi lâu quẩn trí đâm đầu xuống
Bỗng gặp cô kia vớt kịp vừa
Sơn Khê

Nên em lại cái thói chai lơ chết chắng chừa


Thấy sonkhe nói ...chừ.a..
may quá đi thôi
NA vào ngay đây


Thôi đi...


Cái tính chai lơ phải cố chừa
Một chồng một vợ rõ ràng chưa ?
Lấy dư ráng chịu, người kêu dạ
Ôm trội phải quen , kẻ bảo thưa
Đất chật năm châu sinh hoá tử
Người đông bốn bể đón rồi đưa
Khỉ này ! ai sợ phòng đơn chiếc
Chớ có lòng tham , mấy chẳng vừa

Ngọc Anh

 

Dzợ dậy


Dzợ dậy từ nay cố phải chừa
Chớ đừng dzớ dzẩn ,nhớ hay chưa ?
Nghe lời cứ phải nhăn răng cắn
Nhớ dặn chịu luôn ngậm lợi thừa
Đến chốn chợ thưa người tụ tập
Vào nơi hẻm dzắng kẻ mời đưa
Mặt dầy mày dạn, lò dò bước
Đụng phải ngay cô bán nước "dzừa "
Sơn Khê


Tu chẳng chừa ...


Thói xấu đôi khi cũng muốn chừa
Sứa mà không được ,thấy buồn chưa ?
Phân trần lại hóa càng vô ích
Không nói thì ra mãi có thừa
Nương tựa cửa thiền xin hỗ trợ
Dựa hơi thanh thoát cậy nhờ đưa
Quỷ Ma dắt lối ngay chùa nữ
Hồn vía lên mây ,chạy cũng vừa
Sơn Khê

 

Khó tu

Chớ nói đi tu để cố chừa
Làm sao tin được, cạo đầu chưa?
Hồng trần trĩu gánh duyên chưa đủ
Nghiệp chướng đa mang sắc vẫn thừa
Sư cụ xua tay ngưng bước tiễn
Ni cô nghoảnh mặt tránh mắt đưa
Về nhà mà ở cho xong chuyện
Hai vợ chồng hoà hợp đã vừa
tvb

 

Tu tại gia


Ô trọc bẩm sinh nhúm tóc chừa
Chí còn một chuyện thiền là chưa ? *
Để lòng thanh thản vào giác ngộ
Cho trí đương nhiên đến ngũ thừa
Nhân quả khôn bề tìm lối tránh
Luân hồi chẳng thể vạch đường đưa
Từ bi đạo hạnh vui đời sống
Mới thấy tâm tu loé sáng vừa
Sơn Khê

*(Nhất tam ngũ bất luận )

Chẳng - Chừa

Các bác hay ghê: Chẳng vời Chừa!
Việc này thì chẳng, việc kia chưa
Nợ nần khoan trả bạc tiền thiếu
Bản lãnh vội khoe khí khái thừa
Quán nhậu xa xôi nhưng vẫn đến
Bóng hồng gần gũi lại thường đưa
Miệng môi nhanh nhảu chưa cùng chẳng
Chẳng đó, chẳng đây, mấy mới vừa?
Nguyên Đỗ

 

Chẳng có vừa

Thế đấy chẳng hay ,chẳng chắc chừa
Lúc chừa lúc chẳng ,đáng lo chưa !
Nợ còn khê đấy,không vay nữa
Vợ vẫn bám đây ,chẳng lấy thừa
Cất chén say lên theo phím diệu
Dìm lòng đắm xuống thả thơ đưa
Chai lơ có muốn chừa chăng nữa
Thì vẫn nợ đeo mãi chẳng vừa
Sơn Khê


Vừa ...

Bài dù bị cắt vẫn không chừa
Đùa giỡn chẳng tròn ấm ức chưa ?
Hý hoáy xếp vần vui chẳng thiếu
Tần mần xoay chữ bỗng như thừa
Câu thơ lờ lững vui tay viết
Lưỡi kiếm ngọt lừ xoẹt nhát đưa
Ấm ức biểu tình đòi được xướng
Có làm có chịu, thế cũng vừa
XM

 

Mượn đỡ


Bài cắt là bài có ý chừa
Dành riêng để đọc ,hiểu hay chưa
Vì lời hay quá nhiều khi hiếm
Bởi ý lạ ghê ít có thừa
Chức lớn người khôn dành giấu cất
Phận hèn kẻ dại lấy ra đưa
Không sao cứ nghĩ như cho mượn
Mất một lời hai , lãi cũng vừa
Sơn Khê

 

Liều


Thấy bài bị cắt cũng mong chừa
Hồi hộp vào coi, may mắn chưa
Cố tật ham vui đeo giống nợ
Thanh gươm mài sắc biết không thừa
Khổ thay! lỡ trớn gồng cổ đợi
Đành vậy! quá đà đợi kiếm đưa
Ấm ức gì, có chơi có chịu
Cười đâm vỡ bụng chết là vừa
tvb

 

chưa ...vừa ...!

Ghê chửa? lời ai cố ý chừa
Ai thèm riêng cất , cãi hay chưa !
Lời vàng đem dấu thành ra thiếu
Thước ngọc mang khoe lại thấy thừa
Đổ nợ cho lòng thêm lay lắc
Còn vay nên tính vẫn đong đưa
Có chi ấm ức mà đeo đẳng
Có cắt hay không. chết cũng vừa
ngocanh

 

Bắt chước anh SK vung vít làm thơ ... vớ vẩn

Chẳng Chịu Chừa !!!!

Có chém chết, chừa cũng chẳng chừa !!!
Chẳng chừa, chẳng chết, chịu chơi chưa ?
Thanh thanh, tục tục trêu trần thế
Trắng trắng, thâm thâm tố thượng thừa
Đối đáp, đạo đàm đầy đỏng đảnh
Điên đầu, đấm đá đủ đong đưa
Vênh vang, vung vít vồ vài vố
Vớ vẩn, vu vơ viết vẫn vừa ...
Nhân Sâm

 

Chỉ còn một chuyện thiền* là chưa
...
Sơn Khê


*Nhất tam ngũ bất luận ....????
Sao mà nghi quá !!!!

Nhân Sâm

Nghi thì cũng đã lâu rồi .
Tóc dâng vài lọn đổi mâm xôi
"Chai lơ" chưa dứt vòng lòi tói
Về thôi! bóng nhạt ẩn sau đồi
tvb


Ủa mà sao tự nhiên Sơn Khê biến mất dzậy ???
Bộ đi tu thiệt rồi hả ????

Làm sao tu nổi, làm sao tu ???
Cái thói "chai lơ" chết chẳng từ
Hai vợ còn thêm vài đào nhí ...
Sống mà không hưởng quả là ngu !!!

Phải vậy không bạn hiền ....

Nhân Sâm


VS vô tình ghé qua đây thấy Quý Vị làm thơ xướng họa vui quá! Xin ké một bài giải trí rồi... thôi, xin đừng chê "mất nết" nghe!

Xướng Họa


Xướng Họa vui ghê, ai lại chừa?
Hỏi nàng "nhường tí", trả lời...chưa!
Thâu đêm ép chữ còn không đủ
Suốt sáng gò câu chẳng có thừa
Ngơ ngẩn ngâm nga, môi mấp máy
Thẫn thờ hát hỏng, mắt đong đưa
Phê thơ còn khoái hơn phê rượu
"Xướng" đã rồi thêm "Họa" mới vừa!
VS

 

Thật là khó tưởng tượng . Chỉ một bài xướng của Sơn Khê mà chúng ta đã có 53 bài hoạ ...
Mà có phải dễ đâu với những vần Sơn Khê gieo, tìm chữ mờ mắt luôn ...
Cám ơn Sơn Khê, TVB, chị Giáng Hương, chị HV Lan Nhi,Ngọc Anh, Nguyên Đỗ, XM, Anh Vương Sinh ....đã cho chúng ta những giây phút thật vui, thật thoải mái .
Cám ơn , xin cám ơn !!!!

Ha! Ha ! Ha!

Nhân Sâm


Anh Nhân Sâm à, Chắc lần này phải được ghi vào "record" đậy
tvb

 

Với một bài thơ xướng và 53 bài thơ hoạ

Cuộc Xướng & Họa “ Chai lơ chẳng chịu chừa “ của các anh, chị đến đây tạm ngừng để bước sang những bài xướng hoạ khác vẫn còn đang nối tiếp trong trang Xướng & Hoạ Thơ Đường của Nhóm Gia Long & Thân hữu trong phố rùm Việt Báo.

Trần Quốc Sỷ

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Saturday, 07 September 2013 21:19 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account