CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Tạp Ghi KÝ SỰ DU LỊCH PHÁP QUỐC VÀ THUỴ SĨ

KÝ SỰ DU LỊCH PHÁP QUỐC VÀ THUỴ SĨ

E-mail Print
User Rating: / 1
PoorBest 


Sau khi tham quan Điện Versailles và Bảo tàng viện Louvre, chúng tôi nghỉ ngơi để dùng cơm trưa tự túc, sau đó lại lên xe buýt vượt qua cầu bắc qua dòng sông Seine tiến về tháp Eiffel. Tại đây chúng tôi được ông trưởng đoàn nói sơ qua về nguồn gốc của tháp này theo đó tháp Eiffel do kỹ sư Alexandre Gustave Eiffel  thiết kế. Tháp được xây cất khoảng giữa năm 1887 và 1889, sau đó được khánh thành vào ngày 31 tháng 03 năm 1889. Trong lúc tạo dựng tháp này, khoảng 300 công nhân ráp nối 18,038 miếng sắt đã được tôi luyện, xử dụng hai triệu rưởi đinh tán. Tháp Eiffel cao 342 mét, nặng 7,300 tấn.

Năm 2006, có 6 triệu du khách đến tham quan tháp này và kể từ lúc khánh thành tháp này cho đến ngày nay, đã có hơn hai trăm triệu du khách đến thăm. Sau khi trình bày tổng quát những vấn đề liên quan đến tháp Eiffel, ông trưởng đoàn liền phát mỗi người một vé để lên tháp nhìn quang cảnh thành phố Paris giữa nắng chiều. Tiền mua vé này du khách chúng tôi đã nộp cho ông trưởng đoàn chiều hôm qua.Tất cả là 30 Euro cho mỗi người gồm vé ngồi trên thuyền để dạo trên dòng sông Seine và vé lên tháp Eiffel. Chúng tôi liền sắp hàng nối đuôi nhau vào thang máy để được đưa lên tháp Eiffel. Sau khoảng mười lăm phút , chúng tôi đã  lên được tầng thứ hai của tháp. Vừa bước khỏi thang máy để ra vị trí đứng nhìn xuống thành phố Paris, bà xã tôi bỗng buột miệng nói bên tai tôi:

- Đẹp quá anh ơi! Nhìn xuống dưới kia kìa! Thành phố Paris sao mà đẹp quá! Dòng sông Seine càng đẹp hơn nữa anh à! Anh lấy máy ảnh ra mà chụp vài tấm hình đi anh.

Mà thật thế, đứng ở tầng thứ hai của tháp Eiffel nhìn xuống, chúng tôi thấy toàn cảnh của thành phố Paris đẹp tuyệt trần! Xa xa, Điện Versailles, Bảo tàng viện Louvre, Điện Champs Elysees như nỗi bật một góc trời. Đẹp nhất và nên thơ nhất là dòng sông Seine chảy qua thành phố Paris đang uốn khúc giữa nắng chiều. Bởi mùa thu đang về trên nước Pháp, vì trời thu đang ngự trị giữa thành phố Paris nên lá vàng từ trên một số cây dọc hai bên bờ sông Seine đang bay nhè nhẹ rồi từ từ rơi xuống dòng sông. Nhìn dòng sông Seine đang uốn khúc giữa nắng chiều thu, nhìn lá vàng bay là đà rồi rơi trên dòng nước biếc, lòng tôi bỗng xúc động đến ngậm ngùi rồi bâng khuâng nhớ đến những thi nhân của nước Pháp cứ mỗi độ thu về đã từng dệt nên những vần thơ thật lãng mạn, đa tình, thật nghẹn ngào, nuối tiếc! Một Guillaume Apollinaire với L’Adieu thật nức nở sầu thương, một Alphonse de Lamartine với Le Lac thật hoang vắng đơn côi, một Paul Verlaine với Chansons D’automne thật ê chề đau đớn, đầy ắp những kỷ niệm nghẹn ngào! Bất giác tôi ngâm bài thơ Chansons D’automne của Paul Verlaine khi thấy nắng chiều đang trải dài trên dòng sông Seine tuyệt đẹp:

 

Les sanglots longs

Des violons

De l’automne

Blessent mon coeur

D’une langueur monotone

Tout suffocant

Et blême, quand

Sonne l’heures

Je me souviens

Des jours anciens

Et je pleure

Et je m’en vais

Au vent mauvais

Qui m’emporte

        Deçà delà

Pareil à la

Feuille morte

   

Tiếng đàn ai đó lê thê 

Vĩ  cầm réo rắt ê chề lòng đau

Bơ vơ chuông đổ đồng hồ

Lòng như héo hắt thu tàn năm xưa

Bao kỷ niệm, theo gió đưa

Cuốn theo lệ đổ chưa vừa xót xa

Bao năm lữ thứ xa nhà

Giang hồ phiêu bạt lá vàng tả tơi…” (Lãng Du dịch)

 

Bỗng tiếng bà xã tôi thúc giục bên cạnh làm tôi trở về với thực tại:

- Anh, chuẩn bị mà xuống kẻo ông trưởng đoàn du lịch và anh em du khách chờ.

Đáng lẽ chúng tôi định mua vé để lên tầng cao nhất của tháp Eiffel nhìn tiếp, nhưng vì thời gian của ông trưởng đoàn cho quá eo hẹp nên vợ chồng tôi đành phải từ giả tháp Eiffel. Nếu là thanh niên, tôi sẽ cầm tay bà xã tôi đi bộ từ từ theo những bậc thang từ tầng thứ hai của tháp Eiffel mà đi xuống, để vừa đi vừa nhìn chầm chậm quang cảnh thành phố Paris và dòng sông Seine cho thỏa thích một lần cuối; Nhưng vì tuổi tác của chúng tôi cũng đã xế chiều, vã lại, tôi bị bệnh đau lưng đã mấy năm rồi nên đành phải tốc chiến tốc thắng đi theo thang máy để xuống cho kịp với đoàn du lịch đang đợi chờ dưới chân tháp Eiffel. Lúc đứng trên thang máy đang di chuyển xuống chân tháp, tất cả du khách đều reo hò lên như ngày hội vì chúng tôi cảm thấy quá thích thú khi thấy thành phố Paris và dòng sông Seine mỗi lúc một lớn dần, lớn dần, để rồi mấy phút sau xuất hiện trước mắt mọi người vì thang máy đã chạm mặt đất. Như giấc mơ của Lưu Nguyễn ngày xưa lạc tới Đào Nguyên, chúng tôi cũng vừa lạc vào một thế giới huyền ảo trên bầu trời của thành phố Paris thủ đô nước Pháp, khi đứng trên tháp Eiffel nhìn xuống dòng sông Seine đang uốn khúc giữa dòng đời.

Để níu kéo thêm thời gian đong đầy kỷ niệm bên dòng sông Seine, tôi cầm tay bà xã tôi vừa đi vừa hát bản nhạc “Hoa thạch thảo” do Phạm Duy phổ nhạc theo ý bài thơ L’Adieu của Apollinaire ngày nào:

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo.

Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi

Mùa thu đã chết em nhớ cho, mùa thu đã chết em nhớ cho  

………………………………………………………….

Bất giác, tôi ngâm mấy vần thơ trong bài L’Adieu của Apollinaire để giả từ mùa thu trên dòng sông Seine giữa thủ đô Paris:

J’ai cueilli ce brin de bruyère

L’automne est morte souviens-t’en

Nous ne nous verrons plus sur terre

Odeur du temps brin de bruyère

Et souviens-toi que je t’attends.

Tôi vừa đi vừa ngâm thơ nên khi đến gần xe buýt lúc nào cũng không biết. May nhờ bà xã tôi đi bên cạnh bảo lên xe buýt gấp tôi mới tỉnh táo và bước lên xe ngay.

Sau khi điểm danh xong, ông trưởng đoàn du lịch chỉ thị tài xế cho xe chuyển bánh. Khoảng mười  phút sau xe ngừng lại. Ông trưởng đoàn liền nói với chúng tôi rằng ai muốn qua xem Đài kỷ niệm chiến sĩ trận vong thì cứ đi, nhưng phải về lại chỗ xe buýt đậu cho đúng giờ. Thế là tôi và bà xã tôi vừa cầm tay nhau vừa đi thật nhanh đến xem đài chiến sĩ trận vong của nước pháp. Khi đến nơi, chúng tôi thấy rất nhiều vòng hoa đã được đặt sẵn. Nhìn kỹ những chữ viết bằng nước sơn màu đen trên nền xi măng sau đây:

ICI

REPOSE

UN SOLDAT FRANCAIS

MORT POUR LA PATRIE

  (Nơi an nghỉ cuối cùng của chiến sĩ Pháp hy sinh vì tổ quốc)

Vài phút sau, chúng tôi cũng đã chứng kiến buổi lễ do một số cựu quân nhân nước Pháp tổ chức: vài cựu quân nhân bận thường phục rước quốc kỳ, đặt vòng hoa tưởng niệm, một phút mặc niệm vv…

Buổi lễ vừa xong thì chúng tôi cũng vội vã ra về để đến nơi điểm hẹn cho đúng giờ ngõ hầu lên xe buýt cho kịp với những du khách khác. Sau khi điểm danh đầy đủ, ông trưởng đoàn du lịch chỉ thị cho anh tài xế chở chúng tôi đi ăn cơm tối.

Trong bữa cơm tối chiều hôm ấy, một bữa ăn thật thịnh soạn được tổ chức tại Chez Edouards. Chúng tôi cũng đã biết trước do ông trưởng đoàn du lịch thông báo từ sáng sớm để anh chị em trong đoàn du lịch nộp tiền trước và mỗi người phải nộp 50 Euro. Bữa cơm thật thịnh soạn và thật ngon lành. Có đồ seafood, có rượu nho đỏ vv… Tiếc thay, lúc này tôi đang bị đau bụng tháo dạ không biết vì lạ nước ở quê người đất khách hay ăn nhằm thức ăn thiếu vệ sinh ở tiệm ăn nào đó nên chỉ ngồi nhìn, rồi ngồi nhìn!

Tuy nhiên, tôi cũng cố gắng ăn được vài lá xà lách và một ổ mì nho nhỏ để cầm hơi sáng mai mà lên đường đi cho kịp đoàn du lịch.

Điều đặc biệt trong bữa cơm tối hôm ấy là chương trình văn nghệ giúp vui tự phát.

Mục đầu tiên là một bài ca do một bà già người Hoa hát bằng tiếng Hoa. Tiếp theo là bài “Happy birthday” toàn thể 42 người cùng hát để mừng sinh nhật một du khách trong đoàn, một cụ già vừa tròn75 tuổi. Tiếp theo nữa là một tràng pháo tay hoan hô một cặp vợ chồng, chồng người Hoa vợ người Việt, trong đoàn đang hưởng tuần trăng mật trong chuyến du lịch nầy. Sau tràng pháo tay, cặp vợ chồng nầy nhảy ra dancing một bài do anh em vừa vỗ tay vừa hát. Sau tràng pháo tay vừa dứt anh chị Bùi PhướcTy liền tuyên bố với anh em trong đoàn, rằng hôm nay là ngày kỷ niệm 35 năm thành hôn của anh chị ấy. Thế là tất cả mọi người vỗ tay để mừng vui cho anh chị Bùi phước Ty. Thừa thắng xông lên trong niềm hân hoan hiện hữu, anh Bùi phước Ty và phu nhân là chị Nguyễn thị Ánh Tuyết cùng nhau đứng lên rồi hôn môi nhau thật nồng nàn, thắm thiết. Thấy anh em trong đoàn du lịch hôm nay sao mà vui quá là vui, tôi cũng đứng lên tình nguyện hát một bài bằng tiếng Hoa mang tưa đề “Cánh Hồng Trung Quốc” (Rose de Chine). Khi tôi hát, tất cả mọi người vỗ tay rất nhịp nhàng vì 34 người Hoa trong bữa cơm tối hôm ấy có lẽ đều thuộc lòng bài tôi

hát vì bản nhạc này ra đời cách đây hơn nửa thế kỷ. Khi tôi đang hát, tôi thấy rất nhiều người vừa vỗ tay vừa nhìn tôi vừa cười. Có lẽ họ quá ngạc nhiên khi thấy tôi là người Việt nam mà lại hát thuộc lòng một bản nhạc bằng tiếng Hoa. Mặc dầu đang đau bụng, tôi vẫn cố gắng hát thật to, thật rõ để khỏi sai lúc phát âm từng tiếng Hoa. Anh Lê văn Chính và anh Bùi phước Ty ngồi bên cạnh tôi cứ cười hoài. Có lẽ các anh ấy cũng ngạc nhiên khi biết tôi lại có thể hát được tiếng Hoa. Mọi người càng vỗ tay, tôi càng hát đúng nhịp. Giọng vẫn khi bỗng khi trầm vang lên trong phòng ăn:

 

Mỳ quề, mỳ quê

Chuê chiểu mì

Mỳ quê mỳ quê, chuề gien lỳ

Xuền xía khai chai chừ thu xàn

Mỳ quê mỳ quê, hê vô ài ni

………………………………..

Sau bữa cơm tối xong chúng tôi lại lên xe buýt về khách sạn nghỉ ngơi để sáng mai lên đường qua Thuỵ sĩ như chương trình đã vạch sẵn.

Đúng 8:00 giờ sáng, chúng tôi tất cả đều có mặt trước khách sạn Evergreen Laurel để lên xe buýt tiếp tục cuộc hành trình du lịch  sang Thuỵ sĩ. Sau khi trưởng đoàn du lịch điểm danh xong, xe buýt từ từ chuyển bánh. Vì phải mất 9 giờ mới đến Thuỵ sĩ nên anh tài xế biết chắc ngày hôm ấy không thể đi xem danh lam thắng cảnh nào kịp. Điều này khiến anh tài xế lái xe thong thả, không vội vàng như những lần trước. Vì vậy lúc xe buýt chạy chầm chậm ngang qua những con đường giữa thủ đô Paris, chúng tôi ngoái cổ nhìn Paris lần cuối. Paris ơi! Biết bao giờ trở lại chốn phồn hoa đô hội này  để nhìn lại dòng sông Seine thơ mộng uốn khúc giữa nắng chiều? Paris ơi! Biết bao giờ trở lại đây để lên tháp Eiffel nhìn xuống thành phố Paris đẹp tuyệt trần khi mùa thu đang về trên đất Pháp? Thôi thì trăng tròn rồi lại khuyết, hoa nở để mà tàn, sum họp rồi ly tan. Xin vĩnh biệt dòng sông Seine, vĩnh biệt tháp Eiffel, vĩnh biệt Điện Versaille, vĩnh biệt Bảo tàng viện  Louvre, Vỉnh biễt Paris ! Xúc động trước sự ly biệt nầy, bất giác tôi cất tiếng hát bài “Adieu, Paris” của nhạc sĩ Trần văn Lương:

 

Adieu, Paris                  
                   (Vĩnh biệt Paris)



Ami, c'est à Paris,
Cette ville éternelle,
Qú une ironie mortelle
Du sort nous a unis.

Anh yêu, thành phố Paris
Muôn đời là kinh kỳ
Éo le truyện trần thế
Se ta như phu thê.

Notre amour, à Paris,
A embrasé ma vie,
Et ces jours, ralentis,
De douceur l' ont remplie.

          Paris, ta yêu nhau
          Tình em như lửa cháy
          Ngày chầm chậm qua mau
          Đầy dịu dàng nhiệm mầu.

Le bonheur, à Paris,
Est, hélas, si fragile.
Quand j'ai quitté la ville,
Nos voeux étaient finis.

          Paris, ta hạnh phúc
          Nhưng sao quá mong manh
          Khi em rời kinh thành
          Hẹn ước đã tàn nhanh .

Tu trouves, à Paris,
Ta nouvelle romance.
En ce lointain pays,
Je pleure ma malchance.

        

      Hóa ra Paris này
          Anh có tình yêu mới
          Phương trời xa vời vợi
          Em khóc đời chơi vơi

J' enverrai à Paris
Mon âme déchirée,
Et à toi les sourds cris
D ' une amante oubliée.

          Paris, em gửi về
          Hồn em đau não nề
          Trao anh tiếng nấc nghẹn
          Của người tình bị quên.

Il fait beau à Paris,
Ensemble on se promène.
Tu parles et tu ris,
Connais-tu pas ma peine?

          Paris, trời nắng to
          Người đẹp đi bên anh
          Anh cười nói bên cạnh
          Em đau, biết chăng anh?

Il fait froid à Paris,
Tu embrasses ta belle,
L' ardent feu de jadis
Bru^le à présent pour elle.

          Paris, trời trở lạnh
          Ôm người đẹp bên anh
          Lửa tình xưa, nay dành
          Cho người mới yêu anh

Il fait chaud à Paris,
Ton coeur est en délire.
Chaque mot qú elle dit
T' apporte le sourire.
        

      Paris, trời đang nóng
          Tim anh như lửa bỏng
          Lời nàng nghe như mộng
          Anh cười dễ như không .

Il fait gris à Paris,
Tu lui lis le poème,
Jadis pour moi écrit,
Quand tu m' as dit: "Je t' aime!"

          Paris, trời ủ rũ
          Đọc cho nàng thơ cũ
          Ngày xưa viết tặng em
          Anh đã nói:“ yêu em!”


Il pleut fort à Paris,
Heureux, tu oublies l' heure.
Jamais tu ne saisis
Que pour moi Paris pleure.

          Paris, trời mưa to
          Mải vui, quên thời giờ
          Có khi nào anh nhớ
          Vì em, Paris nức nở.

Il fait nuit à Paris,
Lentement l' ombre efface,
Sous son pas, toute trace
De mon faux paradis.

          Paris đã vào đêm
          Bóng tối xóa chậm êm
          Bóng đêm, giờ còn lại
          Thiên đường ma của em!

Il est tard à Paris,
S' endort la citadelle.
Tu ne penses qú à elle,
Et n' entends point mes cris.


          Paris, đêm vào khuya
          Thành phố trong giấc nồng
          Anh đang say bóng hồng
          Có nghe em khóc không.

Adieu, ami,
Adieu, romance.
Adieu, souffrance,
Adieu, Paris.

          Xin vĩnh biệt anh yêu
          Xin vĩnh biệt cuộc tình
          Xin vĩnh biệt khổ đau
          Paris, Vĩnh biệt nhau!


                         (Nguyễn Đàm Duy Trung chuyển ngữ)
                                                                 April 6, 2002.

Chiếc xe buýt đã lăn bánh ra khỏi thành phố Paris. Ông trưởng đoàn du lịch đã cho chúng tôi biết phải mất chín giờ mới đến thành phố Lucerne ở Thuỵ sĩ. Vì vậy khuyên chúng tôi hãy nhìn ra hai bên đường xem những phong cảnh thơ mộng hữu tình để giết thì giờ. Thế rồi ông trưởng đoàn Leung Reddy bắt đầu kể chuyện vui cho anh chị em du khách trong đoàn du lịch nghe. Hết chuyện này ông ta kể đến chuyện khác. Ông ta nói liên tu bất tận. Cứ mỗi lần nói tiếng Anh xong ông ta lại nói sang tiếng Hoa để cho một số người Hoa không biết tiếng Anh cũng có thể nghe được. Hết kể chuyện ông ta lại bắt đầu ca hát. Ông hát liên tục sáu, bảy bài mà không biết mệt. Ai đề nghị bài nào ông ta hát bài đó. Dĩ nhiên nhạc ông ta hát tất cả đều là nhạc bằng tiếng Hoa.

Chúng tôi tất cả 42 người lúc đầu ai cũng lắng tai nghe để cho quên đường sá xa xôi, để cho quên nơi đến tham quan trên đất Thuỵ sĩ còn xa ngút ngàn. Dần dần một số người trong đoàn bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Một số người khác lại tham gia chương trình văn nghệ bỏ túi trên xe buýt với ông trưởng đoàn bằng cách lên cầm Micro hát một bài giúp vui.  Tôi và bà xã tôi khi thức khi ngủ. Nếu ngủ thì thôi còn thức thì cũng lắng tai nghe chương trình văn nghệ bỏ túi ấy. Vừa nghe chương trình văn nghệ vừa nhìn ra ngoài, tôi thấy cảnh vật dọc hai bên đường cũng thơ mộng lắm. Hằng trăm mẫu đất trồng nho nằm sát bên đường trông thật xinh xắn. Thỉnh thoảng cứ cách nhau vài trăm mét lại có một đàn bò trắng đang gặm cỏ dưới ánh nắng chiều trông thật đẹp mắt. Đặc biệt có nhiều đồi núi sao mà giống núi đồi ở Đà lạt quá. Nhất là những dãy núi đồi nằm phía bên phải con đường giống hệt như những núi đồi từ thác Liên khương về đến thành phố Đà lạt vậy. Không ngờ những nhận xét của tôi lại trùng hợp với nhận xét của anh Bùi phước Ty khi anh Ty ngồi ghế phía  trước tôi ngoái cổ lại nói nhỏ với tôi:

- Điền nhìn dãy núi đồi phía bên phải kìa, sao mà giống hệt như dãy đồi núi từ thác Liên khương về tới thành phố Đà lạt quá.

Thế rồi cái gì đến đã đến. Chẳng mấy chốc xe buýt chúng tôi đã đến gần biên giới của Pháp và Thuỵ sĩ. Bỗng tài xế cho  xe dừng lại. Ông trưởng đoàn nói cho chúng tôi biết là chúng tôi có 20 phút để làm vệ sinh cá nhân. Thế là chúng tôi cùng nhau xuống xe buýt vào nhà hàng bên đường tìm nhà vệ sinh. Lúc này tôi vẫn còn đau bụng đi tháo dạ nên tôi cố đi hơi nhanh để tìm nhà vệ sinh. Khi thấy nhà vệ sinh rồi, tôi liền mở cửa từng phòng để vào. Tất cả trong nhà vệ sinh này có 4 phòng để đi cầu. Tôi mở phòng nào cũng không được cả vì tất cả đều bị khoá hết. Nhìn vào phía dưới chẳng thấy ai trong nhà cầu cả. Chỉ thấy một phòng có người ở bên trong thôi. Thế là tôi đứng chờ trước phòng có người ngồi bên trong. Chờ một phút rồi mà anh chàng ở trong phòng chưa chịu ra trong lúc Tào Tháo rượt gần kịp tôi rồi! Bí quá tôi quay lưng lại xem có người nào làm việc trong nhà hàng này để hỏi xem tại sao ba nhà  cầu kia lại khoá lại. Bỗng có một bà bán trong nhà hàng này đi ngang qua, tôi liền đến hỏi bà ta bằng một câu tiếng Anh:

- Mrs, why did you lock the door of the restroom like that?

Nghe tôi hỏi như vậy bà ta chỉ mở to cặp mắt nhìn tôi như có vẻ không hiểu tôi nói gì cả.

Thấy bà ta có vẻ như không hiểu câu hỏi của tôi tôi liền hỏi lại bằng tiếng Pháp:

- Madame, pourquoi fermez vous la porte de la toilette?

Lại một lần nữa bà ta nhìn tôi rồi nheo mắt lại!

Thấy thế tôi nghĩ bụng, Tào Tháo rượt tới nơi rồi mà bà ta vẫn không hiểu gì cả thì coi như  sắp bỏ mạng sa trường rồi! Bỗng một tia sáng loé lên trong đầu tôi, hay là ta hỏi bằng tiếng Tây ban nha xem sao. Nghĩ thế tôi liền hỏi ngay bà ta một lần nữa bằng tiếngTây ban nha:

- Senora, por qué cerras Usted la puerta de tocador?

Nghe tôi hỏi như vậy, bà ta liền trợn mắt nhìn tôi rồi đưa hai tay lên trời và bỏ đi khiến tôi kêu trời không thấu!

Bỗng đâu ông trưởng đoàn Leung Reddy xuất hiện như là vị cứu tinh khẩn cấp của tôi. Tôi liền hỏi ông trưởng đoàn ngay, dĩ nhiên bằngtiếng Anh:

- Tại sao họ lại đóng cửa cả ba phòng kia làm sao mà đi cầu đây ông Leung Freddy?

Ông trưởng đoàn vừa chỉ tay vào nhà cầu vừa trả lời:

- Họ mới mở thêm một phòng nữa kia kìa anh vào đi.

Vừa nghe ông trưởng đoàn nói như vậy tôi liền bay thật nhanh như hoả tiển liên lục địa vào phòng vừa mới mở. Vừa ngồi xuống chưa kịp đóng cửa, một dòng thác từ trong ruột già đổ xô ào ạt xuống nhà cầu làm cho tôi thất điên bát đảo! Đi du lịch mà gặp đại nạn như thế này thì đúng là kêu trời không thấu.

Sau khi lên xe buýt an toạ, tôi nghĩ lại chuyện đi vào nhà vệ sinh vừa rồi khiến lòng tôi có một vài thắc mắc. Tại sao tôi nói cả ba thứ tiếng rồi mà bà ta vẫn không hiểu? Hay là vì tôi phát âm không rõ hoặc là nói tiếng bồi nên bà ta không nghe được? Hay bà ta là người Đức, người Ý mới không hiểu được ba thứ tiếng kia? Chỉ có trời biết!

Tôi đang miên man suy nghĩ thì xe buýt bắt đầu chuyển bánh lên đường.

Thường thì mỗi lần đến nước nào khi chuẩn bị để vượt qua biên giới lãnh thổ của hai nước, chúng tôi luôn luôn phải qua thủ tục hải quan. Nhưng có lẽ tại biên giới Thuỵ sĩ và Pháp, vấn đề thủ tục hải quan tương đối dễ dàng sao đó, và có lẽ ông trưởng đoàn đã báo cáo tổng số du khách trên xe trước rồi nên chỉ sau mấy phút anh tài xế trình bày với giới hữu trách tại biên giới Pháp vàThuỵ sĩ, xe chúng tôi liền được phép vưượt qua biên giới để tiến về thành phố Lucerne. Mất một ngày đi đường rồi nên khi trời vừa tối, xe buýt chúng tôi cũng vừa đến thành phố Lucerne của Thuỵ sĩ.

Tại đây chúng tôi được ông trưởng đoàn sắp xếp phòng ốc ngay trong khách sạn Astoria ở đường Pilatusstrasse 29,CH6002Lucerne Switzerland.Sau đó chúng tôi tự túc ăn cơm tối sau khi ông trưởng đoàn giới thiệu cho chúng tôi tiệm Mac Donal ở một góc đường gần khách sạn.

Như vậy nếu tính ngày giờ đã đi qua, chúng tôi đã du lịch tại Anh quốc hai ngày (ngày 20 và 21), tại Pháp 2 ngày (ngày 22 và 23). Và hôm nay là ngày 24 tháng 09 năm 2007, chúng tôi bắt đầu đến Thụy sĩ.

Như thường lệ sau khi điểm tâm xong, chúng tôi tất cả 42 người đều tề tựu đông đủ trước khách sạn Astoria để lên xe buýt đi xem các danh lam thắng cảnh tại Thuỵ sĩ.

Lúc này ngoài trời mưa đang bay nhè nhẹ nên chúng tôi đều mang dù và áo mưa theo.

Sau khoảng nửa giờ vòng quanh trong thành phố, xe buýt bắt đầu dừng lại. Chúng tôi liền xuống xe đi theo ông Leung Reddy để ông ta hướng dẫn đến đài tưởng niệm The Lion Monument. Khi ông trưởng đoàn du lịch đang giải thích và đề cập đến di tích lịch sử của đài tưởng niệm nầy thì trời bắt đầu mưa hơi lớn. Chúng tôi liền lấy dù và áo mưa ra để mặc và che mưa. Vừa nghe ông ta giải thích, chúng tôi vừa quay phim vừa chụp hình. Nhìn đài tưởng niệm The Lion Monument, tôi thấy những nét điêu khắc trực tiếp trên đá thật tinh xảo và tuyệt vời.

 (Trích từ tác phẩm Ký Sự Du Lịch Âu Châu và Hạ Uy Di, xuất bản năm 2009)

Dương Viết Điền

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

 
Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account