CHANGE COLOR
  • Default color
  • Brown color
  • Green color
  • Blue color
  • Red color
CHANGE LAYOUT
  • leftlayout
  • rightlayout
SET FONT SIZE
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
Change COLOR/LAYOUT/FONT

Câu Lạc Bộ TÌNH NGHỆ SĨ

TRANG CHÍNH Văn Học Tạp Ghi Một Khúc Nhạc Đời

Một Khúc Nhạc Đời

E-mail Print
User Rating: / 0
PoorBest 

MotKhucNhacDoiNgay ngả tư Bảy Hiền – Góc đường Nguyễn Văn Thoại và Lê Văn Duyệt - là trạm xe ngừng tạm để đón khách thật nhanh của những chiếc xe đò không lớn lắm. Những người khách chờ ở đây đều đón xe đi về hướng Tây Ninh để qua Củ Chi, Hốc Môn, Bà Điểm.  Đó là những quận lỵ mà mỗi sáng sớm có rất nhiều gióng gánh của các cô bác mang rau cải xanh tươi được cắt xén từ đêm khuya. Những chuyến xe đò vội vã lăn bánh khi trời còn tờ mờ chờ sáng. Thỉnh thoảng xe ngừng lại đón khách và nhanh chóng chất hàng hóa lên mui xe. Những thúng rau còn no tròn hạt sương đêm, còn phảng phất hương thơm đồng nội được chở xuống các chợ nhỏ hay Chợ Lớn - Chợ Bình Tây.

Những bà Mẹ không ngại gian-khổ, bươn-chải, vất-vả lo cho con từ miếng cơm manh áo để có thể sánh vai cùng bạn bè cắp sách đến trường. Trẻ thơ nào khi cất cao tiếng khóc chào đời thường thường đều có cha bên cạnh để phụ giúp mẹ nuôi con khôn lớn. Bà Mẹ tôi đang nhắc nhở và đề cao nơi đây là một bà mẹ đã suốt đời đơn độc nuôi con chỉ với hai bàn tay gầy yếu của mình. Người bạn tưởng chừng sẽ đi chung đường với bà đã bị cơn sóng đời nghiệt ngã cướp đi mạng sống vào ngày đầu tiên bà hạ sinh ra một bé trai kháu-khỉnh, thông minh, nhanh nhẹn.

 

 

 Cậu quí tử còn đỏ hỏn được người Cha thân yêu của mình truyền hơi ấm chỉ một lần trong đời. Vào giây phút thiêng liêng nhất mà người cha vừa mừng vui khi nhìn thấy con trai mình còn o-oe nhắm mắt. Ước gì lúc đó, thời gian ngừng chảy để cậu bé vừa lọt lòng mẹ giữ lại vòng tay, giữ lại hơi ấm cuối cùng của cha mình ?! Tình phụ tử cao quí ra sao, cậu bé chưa bao giờ được bàn tay trìu mến của người cha nâng niu, ẵm bồng sau giây phút kinh hoàng mà chỉ một mình mẹ mình thét gào chứng kiến. Cậu bé lớn dần trong vòng tay đơn chiếc tuy yếu mềm của bà mẹ còn son trẻ nhưng tình Mẫu Tử thì bao la như trời biển, vừa kiếm tìm kế sinh nhai, vừa săn sóc con dại thật gian nan. Dòng đời cứ lặng chảy nên bà phải thích ứng với mọi hoàn cảnh trong đời sống mới khi không còn người chồng bên cạnh. Bà phải tự mưu sinh hầu nuôi lớn các con của mình bằng cách buôn gánh bán bưng, lo trồng trọt cây trái trong mảnh đất còn lại của gia đình. Lợi tức cắc-củm, thâu hoạch được khi hằng ngày bà chịu khó cắt từng buồng chuối, từng luống rau để đổi lấy chút tiền lo cho con trai đến trường. Một đời chịu đựng pha lẫn với nước mắt, từ xa, ta có thể thấy được những vết sẹo trong tim của bà mẹ nhẫn nhịn này. 

Ngày qua ngày lại, không mấy chốc đứa con trai đã đỗ đạt thành cậu tú khôi ngô, tuấn tú. Trí thông minh đã cho cậu nhận thức được điều mình nên làm, tự vạch ra con đường nào mình nên chọn, nên đi để dấn thân cho lý tưởng của một người trai thời chiến loạn. Cậu đã tìm cho đời mình một lý tưởng cao cả và một chân lý trung thực soi đường cho tương lai của mình.     Cao nguyên phố núi Đà Lạt dày đặc sương mù đã chào đón bước chân của những chàng trai quyết một lòng hiến dâng đời mình cho binh nghiệp. Hai cầu vai kiêu kỳ mang dấu hiệu Alpha màu đỏ rực, tuy nhẹ như bông hồng nhưng ý nghĩa thật thiêng liêng cao quí, tuy vô hình trừu tượng nhưng trĩu nặng lên hai bờ vai của các chàng thư sinh vừa xếp bút nghiên. Mái tóc bồng bềnh của những tháng ngày còn là cậu học trò quần xanh áo trắng được cắt ngắn gọn gàng. Tóc “húi cua” như một dấu ấn của kỷ luật nghiêm khắc dành cho những ai chấp nhận đời binh nghiệp. Trách Nhiệm, Danh Dự, Tổ Quốc đặt các chàng trai vào một bổn phận cao cả là phải gánh vác cả giang sơn nước Việt. Những đứa con tinh nhuệ, can cường của trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam được rèn luyện để vượt qua bao gian khổ trong thời gian “Huấn Nhục” “ Tự Thắng để Chỉ Huy “

Cậu quí tử của bà mẹ suốt đời đơn lẻ hy sinh nuôi con, đã bước chân một mình vào đời, không cha bên cạnh và đã là một trong hàng ngàn chàng trai Võ Bị. Cho dù cuộc đổi đời bức tử trong uất nghẹn đã cướp đi ý chí dời núi lắp sông của các chàng trai Võ Bị nói chung và của cậu bé không cha này nói riêng nhưng trong thâm tâm của những chàng trai kiêu hùng thuở nào vẫn mãi vương-mang một nỗi buồn vong quốc. Đời người như dòng sông lững-lờ chảy xuôi theo nhịp gõ thời gian. Trường đời hay trường giang được tồn tại nhờ vào hơi thở của những khúc sông buồn khi thăng trầm hay vui khi phẳng lặng. Một thoáng suy tư, cậu bé thuở nào đã cảm nhận từng khúc sông mình đi qua như một khúc nhạc đời trầm, bổng !

Bạch Liên viết cho anh Trần Trọng Nhân VB27  .

Add comment


Security code
Refresh


Newer articles:
Older articles:

Last Updated ( Thursday, 26 July 2012 10:12 )  

Show Other Articles Of This Author

Username   Password       Forgot password?  Forgot username?  Register / Create an account